Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐẢO BẠCH LONG VỸ

Năm 1985, từ quê hương Quảng Tiến, Sầm Sơn, ông Ngô Văn Toàn lên đường nhập ngũ. Ba năm quân ngũ gắn liền với Hải quân, với nhiệm vụ pháo binh và quản lý quân lực tại đảo Bạch Long Vỹ – nơi người lính ngày đêm hướng về phía biển để bảo vệ vùng đảo tiền tiêu của Tổ quốc.

Hà Tĩnh27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1965, quê tại Quảng Tiến, phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Ngô Văn Toàn nhập ngũ năm 1985.

Khi ấy, ông mới khoảng hai mươi tuổi.

Tuổi trẻ đang ở phía trước, nhưng thay vì lựa chọn cuộc sống bình yên bên gia đình, ông khoác lên mình màu áo lính và bắt đầu những năm tháng xa quê.

Điểm đến của ông là Hải Phòng, và đặc biệt là đảo Bạch Long Vỹ.

Đối với một người lính trẻ, ra đảo là một trải nghiệm hoàn toàn khác.

Đất liền ở phía sau.

Trước mặt là biển cả rộng lớn.

Trong không gian ấy, người lính phải thích nghi với điều kiện sinh hoạt, thời tiết và môi trường đặc thù của đảo.

Nhưng trên hết, họ mang theo một nhiệm vụ: giữ vững vị trí được giao và sẵn sàng bảo vệ vùng biển, vùng đảo của Tổ quốc.


Tuổi hai mươi nơi đầu sóng

Năm 1985, ông Ngô Văn Toàn rời quê hương Quảng Tiến để nhập ngũ.

Có lẽ khi ấy, ông cũng giống như rất nhiều thanh niên cùng thế hệ: mang theo sự háo hức của tuổi trẻ nhưng chưa thể hình dung hết những gì đang chờ đợi phía trước.

Rồi biển trở thành một phần trong cuộc sống của ông.

Những ngày tháng ở Bạch Long Vỹ không giống cuộc sống nơi đất liền.

Ở đảo, mọi thứ đều có sự khác biệt.

Khoảng cách với đất liền khiến việc sinh hoạt và bảo đảm hậu cần có những khó khăn riêng.

Thời tiết trên biển cũng luôn thay đổi.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy, người lính vẫn phải duy trì chế độ trực, huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu.

Đảo có thể xa đất liền, nhưng trách nhiệm của người lính thì không bao giờ xa.


Bạch Long Vỹ – nơi người lính hướng ra biển

Bạch Long Vỹ là một hòn đảo nằm giữa biển.

Đối với người dân bình thường, đó có thể chỉ là một địa danh.

Nhưng với người lính, mỗi vị trí trên biển đều gắn với một nhiệm vụ.

Ông Ngô Văn Toàn đã có những năm tháng tuổi trẻ tại nơi ấy.

Sống giữa biển trời, người lính càng cảm nhận rõ hơn giá trị của hai chữ Tổ quốc.

Đó là vùng đất, vùng biển mà mình đang đứng.

Là khoảng biển rộng lớn trước mắt.

Là đất liền ở phía xa.

Và cũng là quê hương, gia đình mà mình đang bảo vệ từ một vị trí cách xa hàng trăm cây số.

Có những lúc biển bình yên.

Nhưng người lính không vì thế mà được phép chủ quan.

Bởi nhiệm vụ của họ là luôn sẵn sàng.


Người lính pháo binh

Trong thời gian phục vụ, ông Ngô Văn Toàn thực hiện nhiệm vụ pháo binh.

Đây là lực lượng có yêu cầu cao về kỹ thuật, kỷ luật và khả năng phối hợp.

Với người lính pháo binh, sự chính xác là yếu tố đặc biệt quan trọng.

Từ việc huấn luyện, bảo quản trang bị đến thực hành các phương án chiến đấu, mọi thao tác đều cần được thực hiện nghiêm túc.

Trên một hòn đảo giữa biển, vai trò của lực lượng pháo binh càng gắn với nhiệm vụ bảo vệ vị trí đóng quân và sẵn sàng xử lý các tình huống theo mệnh lệnh.

Người lính phải hiểu rõ trang bị của mình.

Phải thuần thục nhiệm vụ.

Phải phối hợp với đồng đội.

Và quan trọng nhất là luôn giữ được sự bình tĩnh trong mọi tình huống.


Từ người lính pháo binh đến quản lý quân lực

Bên cạnh nhiệm vụ pháo binh, ông Ngô Văn Toàn còn đảm nhiệm công tác quản lý quân lực.

Đây là một công việc khác với trực tiếp vận hành pháo binh nhưng lại có vai trò quan trọng đối với tổ chức của đơn vị.

Quản lý quân lực liên quan đến con người.

Quân số.

Tổ chức.

Phân công.

Và bảo đảm lực lượng luôn được bố trí phù hợp với nhiệm vụ.

Nếu người lính pháo binh tập trung vào trang bị và khả năng chiến đấu, người làm quản lý quân lực phải quan tâm đến cả con người và tổ chức.

Hai nhiệm vụ ấy đòi hỏi sự chính xác và trách nhiệm.

Bởi trong môi trường quân đội, chỉ một thiếu sót nhỏ trong quản lý cũng có thể ảnh hưởng đến hoạt động chung của đơn vị.


Những ngày tháng trên đảo

Cuộc sống của người lính trên đảo được tạo nên từ những điều rất giản dị.

Những buổi huấn luyện.

Những ca trực.

Những lần kiểm tra trang bị.

Những giờ sinh hoạt cùng đồng đội.

Những lúc nhìn về phía biển.

Và những khoảnh khắc nhớ nhà.

Với người lính trẻ quê Sầm Sơn, nỗi nhớ có lẽ càng đặc biệt.

Bởi Sầm Sơn cũng là một vùng đất gắn với biển.

Ông lớn lên bên biển, rồi lại dành tuổi trẻ của mình cho một hòn đảo giữa biển.

Nhưng biển ở quê nhà là biển của gia đình và những ngày bình yên.

Còn biển ở Bạch Long Vỹ là biển của nhiệm vụ.

Có lẽ chính điều đó khiến ký ức về những năm tháng nơi đảo xa trở nên đặc biệt.


Phía sau người lính là một gia đình

Mỗi người lính ra đảo đều có một gia đình ở phía sau.

Họ có cha mẹ.

Có anh chị em.

Có những người thân luôn mong ngóng ngày trở về.

Nhưng khoảng cách giữa đảo và đất liền khiến những cuộc gặp gỡ trở nên ít ỏi.

Một lá thư.

Một cuộc liên lạc.

Một lần được trở về đất liền.

Đôi khi những điều rất bình thường ấy lại trở thành niềm vui lớn đối với người lính xa nhà.

Trong những năm tháng tuổi trẻ, ông Ngô Văn Toàn cũng đã sống với những cảm xúc như vậy.

Nhớ quê.

Nhớ gia đình.

Nhưng vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ.

Người lính học cách cất nỗi nhớ vào trong lòng để tiếp tục đứng gác.


Ba năm giữa biển trời

Ông Ngô Văn Toàn nhập ngũ năm 1985 và xuất ngũ năm 1988.

Ba năm không phải là quãng thời gian quá dài.

Nhưng đó là ba năm tuổi trẻ được gửi lại nơi đảo xa.

Ba năm gắn với Bạch Long Vỹ.

Ba năm thực hiện nhiệm vụ pháo binh và quản lý quân lực.

Ba năm sống cùng đồng đội trong một môi trường đặc biệt.

Đối với nhiều người, tuổi hai mươi là những năm tháng đẹp nhất.

Với ông, tuổi trẻ ấy được ghi dấu bằng màu áo lính, bằng biển cả và những ngày thực hiện nhiệm vụ nơi tiền tiêu.


Rời đảo nhưng không rời ký ức

Năm 1988, ông Ngô Văn Toàn xuất ngũ.

Sau ba năm phục vụ trong quân đội, người lính trẻ ngày nào trở về với quê hương.

Bạch Long Vỹ ở lại phía sau.

Nhưng những năm tháng nơi đảo xa vẫn trở thành một phần trong cuộc đời ông.

Có thể những ngày tháng ấy không có những trận đánh lớn được ghi lại trong sách.

Nhưng người lính vẫn đã làm điều mà mình được giao:

đứng ở vị trí của mình, giữ vững kỷ luật và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ.

Đó chính là ý nghĩa của người lính.

Không phải lúc nào cũng là những khoảnh khắc hào hùng.

Đôi khi, đó chỉ là việc kiên trì hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày.


Người lính giữ đảo năm nào

Câu chuyện của cựu chiến binh Ngô Văn Toàn là câu chuyện về một thế hệ người lính trẻ đã dành những năm tháng tuổi xuân cho biển đảo.

Sinh năm 1965, ông rời quê hương Quảng Tiến, Sầm Sơn năm 1985 để nhập ngũ.

Ông đến Hải Phòng, rồi gắn bó với đảo Bạch Long Vỹ, thực hiện nhiệm vụ pháo binh và quản lý quân lực.

Ba năm nơi đảo xa là ba năm của những ca trực, những buổi huấn luyện, những ngày tháng cùng đồng đội và những lần hướng mắt về phía biển.

Ngày hôm nay, khi ông đã trở về với cuộc sống đời thường, Bạch Long Vỹ vẫn nằm đó giữa biển trời.

Những người lính trẻ ngày nào đã trở thành những cựu chiến binh.

Nhưng ký ức về đảo vẫn còn.

Bởi có những nơi con người chỉ sống vài năm, nhưng ký ức về nơi ấy có thể theo họ suốt cả cuộc đời.

Với ông Ngô Văn Toàn, Bạch Long Vỹ chính là một nơi như thế.

Nơi tuổi trẻ được gửi lại giữa biển trời.

Nơi ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ trong thầm lặng.

Và nơi lưu giữ một phần ký ức đẹp đẽ về một thời khoác áo lính, một thời đứng gác nơi đầu sóng của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐẢO BẠCH LONG VỸ | Câu chuyện thời hoa lửa