Người lính giữ đảo Cồn Cỏ
Ngoài khơi tỉnh Quảng Trị có một hòn đảo nhỏ nhưng mang vị trí chiến lược đặc biệt – Đảo Cồn Cỏ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, nơi đây trở thành “pháo đài tiền tiêu” bảo vệ vùng biển miền Trung và tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam. Những năm 1965–1968, đảo Cồn Cỏ thường xuyên bị tàu chiến và máy bay Mỹ tấn công nhằm phá hủy các trận địa phòng thủ. Trên đảo khi ấy có một đơn vị bộ đội phòng thủ với quân số không nhiều nhưng tinh thần chiến đấu vô cùng kiên cường. Trong số họ có ngư
Ngoài khơi tỉnh Quảng Trị có một hòn đảo nhỏ nhưng mang vị trí chiến lược đặc biệt – Đảo Cồn Cỏ. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, nơi đây trở thành “pháo đài tiền tiêu” bảo vệ vùng biển miền Trung và tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam.
Những năm 1965–1968, đảo Cồn Cỏ thường xuyên bị tàu chiến và máy bay Mỹ tấn công nhằm phá hủy các trận địa phòng thủ. Trên đảo khi ấy có một đơn vị bộ đội phòng thủ với quân số không nhiều nhưng tinh thần chiến đấu vô cùng kiên cường. Trong số họ có người lính trẻ Phạm Văn Thắng.
Thắng nhập ngũ khi mới 20 tuổi và được điều ra làm nhiệm vụ tại đảo Cồn Cỏ. Cuộc sống trên đảo vô cùng khắc nghiệt. Nước ngọt khan hiếm, lương thực phải tiếp tế từ đất liền, còn bom đạn thì luôn rình rập.
Nhiệm vụ của Thắng là trực chiến tại trận địa pháo phòng không. Mỗi khi có tín hiệu báo động, anh cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí chiến đấu để đối phó với máy bay địch. Có những ngày máy bay Mỹ xuất hiện nhiều lần, ném bom và bắn phá dữ dội xuống hòn đảo nhỏ.
Trong một trận đánh năm 1967, khi máy bay địch lao xuống oanh kích, trận địa pháo của đơn vị bị rung chuyển bởi sức ép bom. Một khẩu pháo bị hư hỏng, nhiều chiến sĩ bị thương. Thắng cùng đồng đội lập tức sửa chữa tạm thời khẩu pháo và tiếp tục bắn trả máy bay.
Nhờ sự kiên cường của các chiến sĩ trên đảo, nhiều đợt tấn công của địch đã bị đẩy lùi. Đảo Cồn Cỏ vẫn đứng vững giữa biển khơi, trở thành biểu tượng của ý chí bảo vệ Tổ quốc.
Sau ngày đất nước thống nhất, Thắng trở lại đất liền. Nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng tuổi trẻ, ông luôn nhớ về hòn đảo nhỏ nơi mình từng chiến đấu – nơi tiếng sóng biển hòa cùng tiếng pháo phòng không trong những ngày tháng “hoa lửa”.
Ngày nay, đảo Cồn Cỏ đã trở thành một điểm du lịch và là nơi tưởng nhớ những người lính đã từng bảo vệ vùng biển quê hương. Câu chuyện của những người lính như Phạm Văn Thắng là minh chứng cho tinh thần kiên cường của thế hệ đã giữ vững từng tấc đất, tấc biển của Tổ quốc trong thời chiến.


