Bài viết

Người lính giữ đảo Cồn Cỏ bằng cả tuổi xuân

Quảng Trị23/12/2025Hồ Thị Ngọc Quỳnh (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của vùng tuyến lửa Vĩnh Linh, cái tên Lê Hữu Trạc luôn được nhắc đến với sự trân trọng đặc biệt. Ông là người lính đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho đảo Cồn Cỏ, cho giới tuyến 17 và cho những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Sinh năm 1941 tại xã Xuân Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình, Lê Hữu Trạc lớn lên trong hoàn cảnh đất nước chia cắt. Năm tròn 20 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông nhập ngũ và được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, làm nhiệm vụ bảo vệ khu vực Vĩnh Linh – tuyến đầu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa.

Năm 1965, khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, đảo Cồn Cỏ trở thành mục tiêu đánh chiếm quan trọng. Trước tình thế đó, Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã viết tâm thư bằng máu, xin được ra đảo chiến đấu. Lá thư ấy không chỉ thể hiện tinh thần quả cảm mà còn là lời thề sống chết bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng.

Trên đảo Cồn Cỏ, ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa xây dựng công sự, góp phần biến đảo tiền tiêu thành trạm ra-đa chiến lược. Những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ ấy đã được ghi nhận bằng thư khen của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi năm 1966 – một vinh dự lớn lao đối với người lính trẻ.

Năm 1968, trong khi làm nhiệm vụ nghiên cứu địa hình chống địch đổ bộ đường không vào Vĩnh Linh, ông Lê Hữu Trạc bị bom đạn của kẻ thù làm hỏng hoàn toàn đôi mắt. Sự hy sinh ấy là minh chứng cho tinh thần “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của người chiến sĩ cách mạng.

Trải qua chiến tranh, dù mang thương tật nặng nề, ông vẫn luôn sống mẫu mực, giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Việc Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2018 là sự tri ân xứng đáng cho một cuộc đời cống hiến không điều kiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn