NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐẢO SAU CHIẾN TRANH
Sinh năm 1958 tại Phú Tân, ông Lý Văn Kiệt thuộc thế hệ “sinh sau nhưng không đứng ngoài lịch sử”. Khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, ông tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới và hải đảo – nơi mà hòa bình vẫn còn mong manh.
Ông kể, ngày nhập ngũ, trong lòng vừa bảo vừa lo lắng. Đừng sợ khổ đau, mà là lo mình còn trẻ, chưa đủ kinh nghiệm. Nhưng rồi thực tế đã rèn luyện ông nhanh chóng thành công.
Những ngày làm nhiệm vụ ở nơi đảo xa là chuỗi ngày thử thách đầy đủ. Sóng gió, thiếu nước ngọt, thiếu đủ thứ. “Có khi mấy ngày liền chỉ ăn đồ khô, nước phải chia từng ca”, ông nhớ lại.
Không chỉ chống chọi với thiên nhiên, người lính còn phải luôn cảnh giác trước những vấn đề bất ngờ. “Giữ đảo là giữ quyền chủ, không được lơ là dù chỉ một phút”, ông nói.
Có lần, trong một đêm trực tiếp, đơn vị phát hiện dấu hiệu lạ ngoài khơi. Dù chưa được xác định rõ nhưng tất cả đều có sẵn ở vị trí sẵn có. “Lúc đó ai cũng căng thẳng như dây đàn, nhưng không ai nao núng”, ông kể.
Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê nhà, mang theo ký ức về những ngày giữ biển trời Tổ quốc. Với ông, đó là tuổi đời không thể quên, nơi ông hiểu rõ giá trị của hai chữ “chủ quyền”.



