NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐẢO TIỀN TIÊU
Câu chuyện về người lính hải quân làm nhiệm vụ giữ đảo tiền tiêu – nơi xa đất liền, thiếu thốn đủ bề nhưng có ý nghĩa chiến lược đặc biệt quan trọng.
Giữ đảo là giữ chủ quyền từ nơi xa nhất. Với ông Vũ Văn Nghiệp, những năm tháng sống trên đảo tiền tiêu là quãng đời cô đơn nhưng đầy trách nhiệm.
Ông Nghiệp nhập ngũ năm 1967, được biên chế vào lực lượng hải quân. Sau huấn luyện, ông được điều ra làm nhiệm vụ trên một đảo tiền tiêu. Khi tàu rời đất liền, nhìn dải đất mờ dần sau lưng, ông hiểu rằng cuộc sống phía trước sẽ rất khác.
Đảo nhỏ, đất ít, cây cối thưa thớt. Nước ngọt là thứ quý nhất. Mỗi ngày chỉ được cấp một lượng hạn chế. Thực phẩm chủ yếu là đồ khô, cá đánh bắt thêm. Ban ngày canh gác, ban đêm tuần tra. Không có khái niệm ngày nghỉ.
Địch thường xuyên trinh sát, thăm dò. Có những đêm, tàu lạ xuất hiện gần đảo. Đơn vị ông lập tức vào vị trí chiến đấu, sẵn sàng đối phó. Dù chưa nổ súng, nhưng căng thẳng luôn ở mức cao nhất. Một sai lầm nhỏ có thể dẫn đến hậu quả lớn.
Khó khăn nhất là nỗi nhớ đất liền. Những đêm biển lặng, nhìn ánh đèn xa xa, ông Nghiệp nhớ nhà, nhớ quê. Nhưng mỗi sáng thức dậy, nhìn lá cờ tung bay trên đảo, ông lại tự nhủ: “Mình ở đây để đất liền được yên.”
Trong điều kiện thiếu thốn, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. Anh em chia nhau từng ngụm nước, từng bữa ăn. Có người ốm, cả đơn vị cùng chăm sóc. Giữ đảo không chỉ bằng súng, mà bằng sự gắn bó.
Sau ngày thống nhất, ông Nghiệp trở về quê. Đảo tiền tiêu năm xưa có thể đã đổi khác, nhưng trong ký ức ông, những ngày giữ đảo là minh chứng rằng chủ quyền Tổ quốc được gìn giữ từ những nơi xa xôi nhất, bằng sự kiên trì thầm lặng của người lính.



