Người lính giữ đò bên sông
Ông Nguyễn Văn Dậu, nay đã ngoài tám mươi, từng là người giữ đò duy nhất ở bến Phú Lễ trong kháng chiến chống Mỹ. Khi cầu bị bom đánh sập, chiếc đò nhỏ của ông trở thành con đường duy nhất nối hai bờ.
Suốt mấy năm trời, ông chèo đò đưa bộ đội, thương binh, lương thực qua sông. Có lần, bom rơi cách bến chỉ vài chục mét, nước tung trắng xóa, ông vẫn ôm mái chèo mà nói: “Đò còn, người qua được.”
Một đêm, chiếc đò trúng mảnh đạn, rách nát nửa thân. Ông lấy vỏ cây, cắm cọc tre, tự tay vá lại. Khi hỏi sao không sợ chết, ông cười: “Tôi chết thì ai đưa các anh sang?”.
Bây giờ, con cháu ông đã xây cầu mới, nhưng vẫn giữ chiếc mái chèo cũ. Mỗi mùa lũ, người làng lại nhắc tên ông – người lính không quân hàm, nhưng có trái tim lớn hơn dòng sông.



