Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒI A1 

Trên đồi A1, giữa bom pháo rền rĩ của trận Điện Biên Phủ, cậu lính trẻ Nguyễn Văn Hùng giữ vững cứ điểm, chứng kiến đồng đội ngã xuống và mang theo ký ức tuổi trẻ. Những lá thư mẹ gửi, ánh mắt đồng đội và nỗi nhớ quê nhà trở thành điểm tựa duy nhất giữa địa ngục trần gian. Hùng hiểu rằng giữ đồi không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là cách để những người đã nằm lại tiếp tục sống trong ký ức những người còn sống.

Bắc Ninh25/11/2025Ngô Thúy Kiều (Trường Tiểu học Nhân Hòa 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐỒI A1

Mặt trời vừa ló dạng trên chân trời Tây Bắc, sương mờ phủ lên những quả đồi trùng điệp, như một tấm màn bạc che đi thung lũng. Trên đồi A1, cậu lính trẻ tên Nguyễn Văn Hùng ngồi thụp trong hố giao liên, tay run run cầm khẩu súng đã trầy xước, mắt nhìn ra phía những cột khói đen từ trận chiến vừa qua.

Ngày hôm trước, đơn vị Hùng nhận lệnh giữ vững cứ điểm. Bom rơi rền rĩ như sấm, đạn pháo hủy cây, xé nát những bức tường đất. Hùng nhớ từng ánh mắt đồng đội: những gương mặt còn quá trẻ, đôi mươi tuổi đời nhưng đôi mắt đã dạn dày nỗi chết chóc. Mỗi tiếng nổ, một người ngã xuống, và Hùng không biết mình còn đủ sức đứng đến khi nào.

Trong túi, Hùng vẫn giữ lá thư mẹ gửi: những dòng chữ mềm mại, hiền hậu nhưng cũng nghiêm cẩn: “Con nhớ giữ mình, và nhớ thương đồng đội như thương gia đình.” Lá thư ướt mồ hôi và bụi đất, nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Cậu lính lấy ra đọc, môi run run lẩm bẩm lời mẹ, như tìm chút an ủi giữa địa ngục trần gian.

Chiều xuống, A1 nhuốm màu đỏ của đất và lửa. Hùng thấy đồng đội cuối cùng của mình gục xuống, bàn tay với ra, mắt vẫn còn nhìn trời. Một khoảng lặng, chỉ còn tiếng gió thổi qua xác lá, và tiếng tim Hùng đập rền trong lồng ngực. Cậu nhắm mắt, nhớ về quê nhà, về con sông quê uốn quanh làng, về nụ cười mẹ lần cuối cậu nhìn thấy.

Đêm đó, Hùng trụ lại một mình trên đồi, nghe tiếng gió kể chuyện những người đã nằm lại, nghe tiếng vọng từ mảnh đất này: tiếng gọi những linh hồn không kịp trở về. Hùng hiểu rằng, giữ đồi không chỉ là nhiệm vụ, mà là cách để những người đã ngã tiếp tục sống trong ký ức của những người còn sống.

Ngày mai, khi mặt trời lại lên, Hùng sẽ cầm súng đi tiếp, mang theo lời hứa với đồng đội, với mẹ, và với chính mình: không ai bị quên lãng, dù họ đã nằm lại trên đồi A1.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn