Người lính giữ đồi gió nổi
Ông Trọng, một cựu chiến binh hơn bảy mươi tuổi, vẫn nhớ như in đêm giữ đồi Gió Nổi. Hồi ấy ông mới 19, gầy nhẳng, chân còn run khi vác khẩu súng trường. Đồi Gió Nổi là điểm chốt quan trọng, nếu mất thì cả tuyến phòng ngự phía sau sẽ chịu hiểm nguy.
Đêm đó gió mạnh, rừng rung lên như tiếng ai thở dài. Tổ của ông chỉ có bốn người. Khi pháo kích nổ, đất đá trùm xuống, ông nghe tiếng anh Tư – tiểu đội phó – hét: “Bám trận địa! Có tao ở đây rồi!”.
Cuộc chiến kéo dài gần ba giờ. Địch tràn lên ba đợt nhưng đều bị đánh bật. Trong khoảnh khắc im lặng, ông thấy anh Tư nằm gục bên bờ hào, nụ cười vẫn còn vương trên môi.
Sau chiến thắng, đồi được giữ vững, nhưng hình ảnh anh Tư “giữ đồi bằng cả tuổi trẻ” là điều theo ông Trọng suốt đời. Ông kể: “Tao sống thêm năm mươi năm là sống cho phần của nó”.
Mỗi chiều, ông lại ra ngọn đồi sau nhà, châm nén nhang, gọi đó là “đồi Gió Nổi của riêng tao”.



