Bài viết

Người Lính Giữ Đồi Sim Tím

Lào Cai22/05/2026Nguyễn Thị Oanh (xã Tằng Loỏng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày ác liệt nhất. Bom đạn dội xuống liên tục khiến cả vùng đất chìm trong khói lửa. Trong đơn vị bộ binh đóng quân trên đồi Sim có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hòa, quê ở huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

Hòa sinh ra trong gia đình làm nông nghèo. Cha mất sớm, mẹ anh tần tảo nuôi ba anh em khôn lớn. Ngày nhập ngũ, mẹ anh chỉ kịp gói cho con trai một ít gạo rang và chiếc khăn tay cũ. Trước lúc lên đường, bà nắm chặt tay con và nói: “Con đi giữ nước thì phải sống cho xứng đáng với quê hương.”

Đồi Sim nơi đơn vị của Hòa đóng quân là vị trí chiến lược quan trọng. Ban ngày, máy bay địch quần thảo ném bom. Ban đêm, pháo sáng rực trời, tiếng súng nổ vang khắp núi rừng. Cuộc sống của người lính vô cùng thiếu thốn. Họ ngủ trong những căn hầm đất nhỏ hẹp, ăn cơm độn sắn và thay nhau gác suốt đêm.

Trong đơn vị, Hòa được đồng đội yêu quý vì tính tình hiền lành và luôn giúp đỡ mọi người. Mỗi tối hiếm hoi yên tiếng súng, anh thường kể chuyện quê hương cho đồng đội nghe. Anh nói về cánh đồng lúa chín vàng, về con sông nhỏ trước nhà và người mẹ già vẫn chờ tin con.

Một đêm tháng Bảy, địch mở cuộc tấn công lớn vào đồi Sim. Pháo địch dội xuống dữ dội làm đất đá tung mù trời. Trung đội của Hòa nhận lệnh giữ trận địa bằng mọi giá.

Trong lúc chiến đấu, đồng chí Lê Văn Bình bị thương nặng nằm giữa chiến hào. Tiếng Bình kêu cứu vang lên giữa mưa đạn. Không kịp suy nghĩ, Hòa lao ra khỏi công sự bò đến chỗ đồng đội.

Đạn bắn xối xả quanh người nhưng Hòa vẫn cố kéo Bình về phía hầm trú ẩn. Khi chỉ còn cách công sự vài mét, một quả pháo bất ngờ phát nổ ngay gần đó.

Đồng đội chạy tới thì thấy Hòa nằm bất động, còn Bình được anh che kín bằng chính cơ thể mình.

Sau chiến tranh, Lê Văn Bình trở về quê hương Thái Bình tìm thăm mẹ của Hòa. Ông kể lại giây phút người bạn của mình hy sinh để cứu đồng đội. Người mẹ già lặng im nghe rồi ôm chặt chiếc khăn tay cũ của con trai mà bật khóc.

Nhiều năm sau, mỗi mùa sim tím nở trên ngọn đồi năm ấy, đồng đội cũ lại nhắc về Nguyễn Văn Hòa – người lính trẻ đã dành cả tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn