“NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐƯỜNG”
Những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn được ví như “mạch máu” nối hậu phương với tiền tuyến. Hàng nghìn chiến sĩ ngày đêm mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực giữa mưa bom bão đạn. Trong số đó có cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành, quê tại Yên Bái.
Năm 1969, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị công binh làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến Trường Sơn. Công việc của những người lính công binh vô cùng nguy hiểm. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, ban đêm đơn vị lại tranh thủ san lấp hố bom, sửa đường để xe vận tải tiếp tục hành quân.
Ông Thành kể rằng thời điểm ấy, bom đạn gần như không lúc nào ngớt. Có những đoạn đường vừa sửa xong thì chỉ vài phút sau lại bị đánh sập. Anh em trong đơn vị thường nói vui với nhau: “Địch phá ban ngày thì ta sửa ban đêm”.
Một đêm mưa lớn cuối năm 1970, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp phải thông tuyến trước sáng để đoàn xe chở đạn kịp vào chiến trường miền Nam. Khi cả tổ đang san đất lấp hố bom thì bất ngờ máy bay địch quay lại ném bom tọa độ. Đất đá tung mù mịt, nhiều người bị thương.
Giữa lúc nguy hiểm nhất, ông Thành cùng đồng đội vẫn bám trụ bên tuyến đường. Người đào đất, người kéo cây lấp hố, người dìu thương binh vào nơi trú ẩn. Gần sáng, con đường cuối cùng cũng được nối thông. Khi đoàn xe vận tải đầu tiên chạy qua an toàn, cả đơn vị mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong trận bom đêm ấy, một người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh khi còn rất trẻ. Suốt nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhắc lại ký ức ấy, ông Thành vẫn nghẹn giọng:
“Chúng tôi ngày đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất là phải giữ cho con đường được thông suốt để miền Nam có thêm đạn dược, lương thực chiến đấu”.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương còn sót lại trên cơ thể. Dù cuộc sống còn khó khăn, ông vẫn luôn tích cực tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước và tinh thần đoàn kết.
Đối với ông, những năm tháng nơi Trường Sơn tuy gian khổ nhưng là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ. Đó là nơi tình đồng chí, đồng đội được hun đúc giữa khói lửa chiến tranh; nơi những người lính sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ngày nay, trong căn nhà nhỏ, ông vẫn cẩn thận giữ chiếc xẻng công binh đã theo mình suốt những năm chiến đấu. Với ông, đó không chỉ là kỷ vật chiến tranh mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường của người lính Việt Nam trong những năm tháng hào hùng của dân tộc


