Người lính giữ đường dây
Giữa những cánh rừng Trường Sơn rậm rạp, nơi bom đạn chưa bao giờ ngơi nghỉ, có một người lính thông tin tên là Phạm Văn Long. Công việc của anh không ồn ào như bộ binh xung phong, không trực tiếp cầm súng tiêu diệt kẻ thù, nhưng lại là “mạch máu” của chiến trường – giữ cho thông tin liên lạc không bao giờ bị đứt đoạn.
Long sinh ra trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, anh đã quen với cuộc sống vất vả. Khi chiến tranh lan rộng, anh xung phong nhập ngũ, được phân về đơn vị thông tin.
Những ngày đầu, Long chưa hiểu hết tầm quan trọng của công việc mình. Nhưng rồi trong một trận đánh lớn, anh nhận ra: chỉ cần đường dây bị cắt, cả đơn vị có thể rơi vào thế bị động, thậm chí bị tiêu diệt.
Một buổi chiều, khi trận địa đang căng thẳng, tiếng pháo địch dội xuống dồn dập. Đường dây điện thoại bị đứt.
“Phải nối lại ngay!” – chỉ huy ra lệnh.
Long nhận nhiệm vụ. Anh khoác túi đồ, lao ra ngoài. Trước mắt anh là một khoảng trống đầy khói và đất đá.
Đạn vẫn bắn. Bom vẫn nổ.
Anh bò sát mặt đất, từng chút một tiến lên. Mỗi lần đạn rít qua, tim anh như ngừng đập.
Đến được chỗ đứt, Long nhanh chóng nối dây. Tay run vì căng thẳng, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh.
Khi tín hiệu thông suốt trở lại, anh thở phào. Nhưng ngay lúc đó, một loạt đạn pháo rơi xuống gần đó.
Long bị thương nặng.
Khi đồng đội tìm thấy, anh vẫn nắm chặt đoạn dây trong tay.
Nhờ anh, mệnh lệnh được truyền đi kịp thời, trận đánh giành thắng lợi.
Người ta gọi anh là “người lính giữ mạch sống”.


