Người lính giữ đường dây giữa mưa pháo
Trong một trận chiến ác liệt tại khu vực biên giới Tây Nam, bác Nguyễn Tất Hà được giao nhiệm vụ giữ thông tin liên lạc cho đơn vị giữa mưa pháo dữ dội. Chính trong thời khắc hiểm nguy ấy, tinh thần quả cảm và trách nhiệm của người lính thông tin đã được thể hiện rõ nét nhất. Ký ức ấy theo bác suốt cả cuộc đời quân ngũ.
Bác Hà bảo nghề lính thông tin cực ở chỗ “dây đứt là phải đi nối ngay, dù đạn còn bay”.
Một buổi chiều năm 1979, đơn vị bác đang chiến đấu gần khu vực biên giới tỉnh Tây Ninh thì pháo địch bắn dồn dập. Đường dây điện thoại dã chiến lập tức bị cắt đứt.
“Chỉ huy vừa hô mất liên lạc là tụi bác xách cuộn dây lao đi luôn.” — bác kể.
Mưa pháo khiến đất rung chuyển. Khói bụi phủ kín cả cánh rừng thưa. Bác và một đồng đội bò men theo giao thông hào để tìm điểm đứt.
Đi được nửa đoạn, một quả pháo nổ gần khiến cả hai ngã dúi xuống đất. Tai ù đặc, người choáng váng.
Người đồng đội quay sang hét lớn:
“Ông Hà còn sống không?”
Bác cười:
“Lúc đó nghe được câu ấy là biết mình chưa chết rồi.”
Sau gần hai giờ giữa làn đạn, đường dây cuối cùng cũng được nối lại. Khi tín hiệu thông suốt, phía sở chỉ huy truyền xuống câu ngắn gọn:
“Thông tin tốt rồi!”
Chỉ một câu đơn giản vậy thôi mà cả tổ mừng đến muốn khóc.
Bác bảo:
“Người lính thông tin tụi bác không trực tiếp xung phong nhiều như bộ binh, nhưng giữ được liên lạc là góp phần giữ mạng sống cho cả đơn vị.”
Đến giờ, mỗi khi nhắc lại trận mưa pháo năm ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào lặng lẽ của một người lính từng sống hết mình vì nhiệm vụ.



