NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐƯỜNG DÂY TAY TRE
NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐƯỜNG DÂY TAY TRE
Tuyến đường thông tin liên lạc vượt qua đỉnh Trường Sơn được ví như hệ thần kinh của toàn bộ chiến trường rực lửa miền Nam. Anh lính thông tin tên Tuấn có nhiệm vụ bảo vệ đoạn dây cáp chạy dọc qua một con suối lớn quanh năm lũ xối. Để tránh dây bị nước cuốn phăng, anh đã sáng tạo ra cách dùng những cây tre già làm bệ đỡ, nâng cao đường dây lên. Mỗi mùa mưa bão đến, nước suối dâng cao giận dữ, anh lại phải dầm mình trong làn nước lạnh buốt để gia cố lại các cột tre. Có những đêm, bom địch đánh đứt dây, anh một mình băng qua bóng đêm mịt mù, lần theo từng mét cáp để tìm chỗ hỏng. Đôi tay anh bị dây kẽm cứa rớm máu, thân thể bầm tím vì va vào đá cuội nhưng anh không cho phép mình dừng lại nghỉ. "Thông tin là mệnh lệnh, dây đứt một giây là đồng đội đổ máu một phút!" – anh luôn tự răn mình như vậy trong công việc. Sự kiên trì và đầu óc sáng tạo của anh đã giữ cho mạch máu thông tin của mặt trận luôn thông suốt trong những giờ phút quyết định. Hòa bình về, người lính thông tin năm xưa trở thành một kỹ sư ngành bưu điện, tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp dựng xây. Kỷ niệm về những cây tre giữ sóng năm nào vẫn mãi là một chương ký ức tự hào, xúc động về một thời hoa lửa kiên trung.



