NGƯỜI LÍNH GIỮ ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Câu chuyện về người lính bám trụ trên tuyến đường Trường Sơn, vừa bảo vệ, vừa sửa chữa đường giữa mưa bom để giữ mạch vận chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam.
Nếu hành quân Trường Sơn là đi qua gian khổ, thì giữ đường Trường Sơn là ở lại giữa gian khổ. Ông Phạm Văn Hòa là người đã nhiều năm ăn ngủ bên đường, giữ cho tuyến vận chuyển không bị đứt đoạn.
Ông Hòa nhập ngũ năm 1967, được phân công vào đơn vị bảo vệ và sửa chữa đường Trường Sơn. Công việc của ông là canh gác, dẫn xe, khắc phục hư hỏng sau mỗi đợt bom. Địch đánh phá liên tục, nhất là vào các trọng điểm.
Ban ngày, đơn vị ông ẩn nấp. Ban đêm, khi đoàn xe tới, họ ra đường làm việc. Có lúc vừa lấp hố bom xong thì máy bay quay lại. Mọi người phải lao vào rừng tránh, rồi lại quay ra tiếp tục làm khi tiếng bom tạm lắng.
Đường Trường Sơn không chỉ bị bom phá, mà còn bị mưa rừng xói lở. Nhiều đoạn trơn trượt, xe khó qua. Ông Hòa cùng anh em dùng cuốc xẻng, gỗ cây gia cố tạm, chỉ mong xe qua được trong đêm.
Có lần, khi đang dẫn xe qua trọng điểm, bom nổ gần đó, đất đá vùi lấp một đoạn đường. Ông Hòa cùng đồng đội đào thông ngay, dù biết máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào. “Xe phải qua, không chờ được,” ông nhớ lại.
Giữ đường là công việc không có tiếng súng nhiều, nhưng hiểm nguy không kém. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống vì bom. Mỗi lần như vậy, cả đơn vị lặng đi, rồi lại tiếp tục công việc, vì tuyến đường không thể dừng.
Sau chiến tranh, ông Hòa trở về quê. Con đường Trường Sơn nay đã đổi khác, nhưng trong ký ức ông, giữ đường Trường Sơn là biểu tượng của sự bền bỉ – nơi người lính đã lặng lẽ đứng lại để cả dân tộc tiến lên.


