Cựu chiến binh

Người lính giữ giấc ngủ đồng đội

Người lính giữ giấc ngủ đồng đội

Tuyên Quang07/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giữ giấc ngủ đồng đội

Sau những năm tháng bom đạn, sau những vết bỏng tưởng chừng cướp đi mạng sống và sau cả những mất mát mà chất độc da cam để lại cho gia đình, cựu chiến binh Đào Xuân Chiến vẫn chọn một cách rất lặng lẽ để tiếp tục đồng hành cùng những người đồng đội của mình.

Khi Nhà bia ghi tên các Anh hùng liệt sĩ Hùng Mỹ được xây dựng, chỉnh trang khang trang hơn, ông là một trong những người đầu tiên tình nguyện nhận việc trông coi. Không ai phân công, cũng chẳng ai yêu cầu, nhưng với ông, đó là trách nhiệm của một người lính còn sống đối với những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Ông luôn tâm niệm rằng, mình may mắn được trở về thì phải thay những người đã khuất chăm sóc cho nơi các anh yên nghỉ trong lòng quê hương.

Suốt nhiều năm qua, hình ảnh người cựu chiến binh với mái tóc bạc lặng lẽ mở cánh cổng Nhà bia từ sáng sớm đã trở nên quen thuộc với người dân địa phương. Ông tỉ mỉ quét từng chiếc lá rơi trong sân, nhổ từng bụi cỏ mọc ven lối đi, lau sạch từng bậc đá, từng bát hương, từng dòng chữ khắc tên các Anh hùng liệt sĩ. Có những ngày nắng gắt giữa mùa hè, mồ hôi thấm ướt lưng áo, ông vẫn cặm cụi làm từng việc nhỏ với sự cẩn thận như đang chăm sóc chính ngôi nhà của mình.

Nhiều người hỏi vì sao ở tuổi ấy, sức khỏe không còn như trước mà ông vẫn ngày ngày gắn bó với Nhà bia. Ông chỉ cười hiền rồi nói rằng, nơi đây có những người đồng đội của mình. Có người từng cùng ông hành quân qua Trường Sơn, có người từng chung chiến hào, có người mãi mãi dừng lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Các anh không còn có thể trở về quê hương, thì những người còn sống phải thay gia đình và quê hương chăm sóc nơi tưởng niệm ấy bằng tất cả sự kính trọng.

Đối với ông Đào Xuân Chiến, mỗi lần cầm chiếc chổi quét sạch sân Nhà bia hay nhẹ nhàng lau đi lớp bụi trên những tấm bia đá cũng giống như một lần được gặp lại đồng đội. Ông không coi đó là công việc, mà là một cuộc trò chuyện thầm lặng với những người đã cùng mình đi qua chiến tranh. Mỗi nén hương được thắp lên đều mang theo lời nhắn gửi của người lính còn sống đến những người lính đã ngã xuống rằng quê hương vẫn luôn nhớ các anh, đồng đội vẫn chưa một ngày quên các anh.

Những đoàn viên thanh niên, các em học sinh mỗi khi đến dâng hương đều quen với hình ảnh người cựu chiến binh lặng lẽ hướng dẫn các em lau dọn khuôn viên, kể về từng người liệt sĩ, từng trận đánh và ý nghĩa của lòng biết ơn. Không cần những bài diễn thuyết dài, chính việc làm âm thầm của ông đã trở thành bài học sinh động nhất về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn". Từ đôi bàn tay chai sạn của người lính già, các em hiểu rằng lòng tri ân không chỉ được thể hiện bằng lời nói, mà còn bằng những việc làm nhỏ bé, đều đặn và chân thành.

Chiến tranh đã kết thúc từ lâu, nhưng với ông Đào Xuân Chiến, tình đồng đội chưa bao giờ khép lại. Ngày còn trẻ, ông cùng đồng đội kề vai chiến đấu giữa bom đạn. Hôm nay, khi mái đầu đã bạc, ông lại tiếp tục đồng hành cùng các anh bằng cách gìn giữ nơi ghi danh những người đã hy sinh. Đó là một lời hứa không cần nói thành lời của người lính còn sống với những người lính đã nằm xuống: chừng nào còn đủ sức bước đi, chừng đó ông vẫn sẽ thay đồng đội chăm sóc ngôi nhà chung của ký ức và lòng biết ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ giấc ngủ đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa