NGƯỜI LÍNH GIỮ HÒA BÌNH TRONG NHỮNG NĂM THÁNG KHÔI PHỤC BẮC NAM
Năm 1955, khi Hiệp định Giơ-ne-vơ vừa được ký kết, miền Bắc hoàn toàn được giải phóng và bước vào thời kỳ tái thiết, củng cố hậu phương lớn, người thanh niên Lê Đắc Đăng ở tuổi 18 – độ tuổi phơi phới sức trẻ và tràn đầy nhiệt huyết – đã hăng hái lên đường nhập ngũ. Rời xa quê nhà thân thương, ông bước vào đời binh nghiệp với quyết tâm đóng góp sức mình cho công cuộc giữ gìn thành quả cách mạng và xây dựng quân đội chính quy.
Sau những tháng ngày rèn luyện nghiêm cẩn trên thao trường, ông cùng đơn vị nhận nhiệm vụ trực chiến, bảo vệ các vị trí chiến lược, tiếp quản các địa bàn trọng yếu và sẵn sàng đập tan mọi âm mưu phá hoại của kẻ thù. Ký ức sâu đậm nhất trong lòng ông Đăng là những năm tháng tham gia lao động sản xuất, khai hoang, làm đường giao thông cùng đồng đội giữa cái nắng cháy da và những mùa đông rét buốt. Giữa những gian lao, thiếu thốn của thời kỳ đầu khôi phục kinh tế đất nước, tình đồng chí kề vai sát cánh – từ từng bát cơm đơm chung đến từng ngụm nước ấm nhường nhau giữa lòng hầm gác chật hẹp – đã tiếp thêm sức mạnh vô hình giúp ông và các chiến sĩ kiên cường hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Đến năm 1962, sau 7 năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân trong quân ngũ, cựu chiến binh Lê Đắc Đăng nhận quyết định xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Hành trang trở về quê nhà của ông không chỉ là chiếc ba lô sờn vai và bộ quân phục bạc màu thời gian, mà còn là bản lĩnh kiên cường của người lính Cụ Hồ cùng niềm tự hào sâu sắc về một thời tuổi trẻ đã dâng trọn cho sự bình yên và phát triển của Đất nước.



