Cựu chiến binh

Người lính giữ khẩu súng của đồng đội suốt hành trình vượt Trường Sơn

Câu chuyện kể về người lính giữ khẩu súng và lời hứa cuối cùng của người đồng đội đã hy sinh trên đường vào chiến trường.

Hà Tĩnh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1972, ông Phan Văn Hợi cùng đơn vị hành quân vượt Trường Sơn vào chiến trường Tây Nguyên. Những ngày ấy, mỗi người lính mang trên vai hàng chục cân quân tư trang, lương khô, đạn dược và cả nỗi nhớ nhà giấu kín trong lòng. Trong tổ của ông có người bạn rất thân tên Tuấn, quê Nghệ An. Hai người cùng tuổi, cùng nhập ngũ một đợt và thường chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc giữa rừng. Tuấn là người hay nói cười. Anh thường bảo sau chiến tranh sẽ về cưới vợ, mở một cửa hàng sửa xe ở quê. Nhưng trên đường hành quân qua một khu vực bị phục kích, Tuấn bị thương rất nặng. Giữa rừng sâu, không thể đưa đi cấp cứu kịp. Ông Hợi ôm bạn trong tay. Tuấn tháo khẩu súng đặt vào tay ông và nói đứt quãng:
“Cầm luôn… đừng để nó nằm lại…” Người bạn ra đi ngay trong đêm. Đơn vị buộc phải tiếp tục hành quân. Ông Hợi mang theo khẩu súng của Tuấn suốt quãng đường còn lại. Nó nặng hơn khẩu súng của chính ông, nhưng ông nhất quyết không bỏ. Nhiều đêm hành quân mưa lạnh, hai vai rát bỏng vì sức nặng. Đồng đội bảo có thể gửi lại hậu cần. Ông lắc đầu. Ông nói đó là lời hứa với người đã khuất. Sau chiến tranh, ông tìm về quê Tuấn, trao lại kỷ vật cho gia đình. Người mẹ già ôm khẩu súng mà khóc ngất. Bà nói như thể vừa được gặp lại con trai thêm một lần nữa. Ông Hợi bảo chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ, nhưng điều còn lại sâu nhất chính là những lời hứa mà người sống mang theo suốt phần đời còn lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn