Bài viết

người lính giữ kho xăng giữa mưa bom

Ninh Bình09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hậu phương miền Bắc luôn là mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Những nhà ga, bến cảng, kho lương thực và kho nhiên liệu liên tục bị ném bom nhằm cắt đứt nguồn chi viện cho chiến trường miền Nam. Nhưng giữa mưa bom bão đạn ấy, hàng vạn con người vẫn ngày đêm bám trụ, bảo vệ từng tuyến đường, từng kho hàng để giữ cho mạch máu hậu cần không bị gián đoạn. Câu chuyện về chiến sĩ hậu cần Bùi Văn Khánh – người lính giữ kho xăng giữa tuyến lửa – là một trong những câu chuyện cảm động của thời hoa lửa.

Bùi Văn Khánh sinh ra trong một gia đình lao động tại tỉnh Nam Định. Từ nhỏ, anh đã nổi tiếng chăm chỉ và giàu nghị lực. Khi chiến tranh leo thang ra miền Bắc, anh viết đơn tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ đất nước.

Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công về đơn vị hậu cần chuyên quản lý và bảo vệ kho xăng dầu phục vụ chiến trường. Dù không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, anh hiểu rằng nhiên liệu là nguồn sống của những đoàn xe vận tải, xe tăng và nhiều đơn vị chiến đấu nơi tiền tuyến.

Kho xăng nơi anh công tác nằm gần một tuyến giao thông trọng điểm nên thường xuyên bị máy bay địch theo dõi. Mỗi khi còi báo động vang lên, mọi người lại nhanh chóng vào vị trí chiến đấu và chuẩn bị phương án chữa cháy.

Công việc của anh Khánh rất vất vả. Ban ngày kiểm tra hệ thống bồn chứa, ban đêm cùng đồng đội ngụy trang kho xăng bằng lá cây để tránh máy bay trinh sát phát hiện. Những ngày hè oi bức, mùi xăng dầu nồng nặc khiến ai cũng mệt mỏi, nhưng không ai than phiền.

Anh Khánh thường động viên đồng đội:
“Kho xăng còn thì xe còn chạy, hàng còn vào Nam.”

Câu nói ấy trở thành động lực để mọi người cùng nhau vượt qua khó khăn.

Một đêm cuối năm 1972, sau nhiều ngày theo dõi, máy bay Mỹ bất ngờ mở cuộc tập kích lớn vào khu vực kho xăng. Tiếng còi báo động vang lên dồn dập giữa màn đêm yên tĩnh.

Chỉ vài phút sau, từng loạt bom liên tiếp trút xuống. Mặt đất rung chuyển dữ dội, lửa bùng lên ở khu bồn chứa phía đông. Nếu đám cháy lan rộng, toàn bộ kho xăng có thể phát nổ bất cứ lúc nào.

Không chờ mệnh lệnh, anh Khánh cùng đồng đội lập tức lao vào chữa cháy. Khói đen cuồn cuộn bốc cao, hơi nóng hầm hập khiến việc tiếp cận vô cùng nguy hiểm.

Trong lúc mọi người đang tìm cách khống chế ngọn lửa, một đường ống dẫn nhiên liệu bị bom làm vỡ khiến xăng chảy ra khắp nơi. Chỉ cần lửa bén tới, hậu quả sẽ vô cùng khủng khiếp.

Anh Khánh nhanh chóng cầm dụng cụ lao tới khóa van đường ống. Nhưng đúng lúc ấy, một loạt bom khác tiếp tục dội xuống gần khu vực kho chứa.

Sức ép của vụ nổ hất anh ngã mạnh xuống đất, vai bị thương nặng. Dù đau đớn, anh vẫn cố gượng dậy tiếp tục bò tới vị trí van khóa.

Giữa biển lửa đỏ rực, người chiến sĩ trẻ dùng hết sức bình sinh để khóa dòng nhiên liệu đang tràn ra ngoài. Ngay khi van vừa được khóa lại, đồng đội cũng khống chế được đám cháy lớn.

Kho xăng cuối cùng được bảo vệ an toàn. Những chuyến xe chi viện cho miền Nam vẫn tiếp tục lăn bánh.

Thế nhưng anh Khánh đã kiệt sức vì vết thương quá nặng và ngạt khói. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp nói nhỏ:
“Đừng để hàng vào Nam bị chậm…”

Sự hy sinh của anh khiến cả đơn vị lặng đi trong xúc động. Người chiến sĩ hậu cần năm ấy đã ngã xuống để bảo vệ nguồn tiếp tế cho chiến trường, góp phần giữ vững tuyến chi viện của dân tộc.

Sau ngày đất nước thống nhất, đồng đội của anh vẫn luôn nhắc về người lính trẻ gan dạ với niềm kính phục sâu sắc. Tên anh được ghi trong danh sách liệt sĩ của đơn vị như biểu tượng của tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về thời hoa lửa vẫn luôn sống mãi trong lòng dân tộc Việt Nam. Đó không chỉ là những ký ức hào hùng mà còn là bài học quý giá về sự hy sinh, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết của con người Việt Nam trong những năm tháng gian khó.

Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng những hy sinh to lớn của cha anh đi trước. Mỗi câu chuyện lịch sử là một ngọn lửa nhắc nhở chúng ta phải sống trách nhiệm hơn, nỗ lực học tập và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn