Người lính giữ lại chiếc khăn tay tại Chiến trường Vị Xuyên
Có dịp tham gia hoạt động trải nghiệm tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, tôi được gặp bác Hoàng – một cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên
Có dịp tham gia hoạt động trải nghiệm tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, tôi được gặp bác Hoàng – một cựu chiến binh từng trực tiếp chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên. Mái tóc bác đã bạc trắng, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt bác vẫn sáng lên như đang sống lại những năm tháng tuổi hai mươi. Bác kể rằng mùa hè năm 1984, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ chốt trên điểm cao 468. Cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Đạn pháo trút xuống gần như mỗi ngày, đất đá bị cày xới liên tục. Có những hôm, cả đơn vị chỉ kịp ăn vội nắm cơm rồi lại lao vào chiến hào chiến đấu. Trong đơn vị có một người lính trẻ tên Hưng, quê ở Nam Định. Trước ngày lên đường, mẹ Hưng đã đưa cho con trai một chiếc khăn tay trắng, dặn rằng: "Khi nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn, rồi cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để trở về." Hưng luôn gấp chiếc khăn cẩn thận bỏ trong túi áo ngực. Một trận pháo kích dữ dội xảy ra vào sáng sớm. Khi tiếng súng vừa ngớt, bác Hoàng chạy đi tìm đồng đội thì phát hiện Hưng đã anh dũng hy sinh. Trong túi áo của Hưng vẫn còn nguyên chiếc khăn tay chưa kịp gửi lại cho mẹ. Bác Hoàng cẩn thận giữ chiếc khăn ấy suốt nhiều năm. Sau khi đất nước yên bình, bác lặn lội tìm về quê Hưng để trao lại kỷ vật cho mẹ anh. Khi cầm chiếc khăn trên tay, người mẹ chỉ lặng lẽ ôm lấy nó rồi bật khóc. Bà nói rằng bà đã chờ con trở về suốt bao năm, nhưng cuối cùng chỉ còn chiếc khăn thay con trở lại.
Kể đến đây, bác Hoàng dừng lại rất lâu rồi nhẹ nhàng nói:
"Chiến tranh qua rồi, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Điều quý giá nhất không phải là chiến thắng, mà là sự hy sinh của những người đã nằm lại để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình." Nghe câu chuyện ấy giữa không gian yên tĩnh của Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên, tôi càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do. Mỗi người lính năm xưa đều mang trong mình những ước mơ rất giản dị, nhưng họ đã gác lại tất cả để bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.
Mỗi nhân chứng là một trang sử sống. Qua lời kể của bác Hoàng, tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ được ghi trong sách mà còn được lưu giữ trong ký ức của những con người đã đi qua chiến tranh. Thế hệ trẻ hôm nay cần biết ơn, trân trọng hòa bình và có trách nhiệm gìn giữ những giá trị mà cha anh đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân và tính mạng.



