Người lính giữ lại sợi dây buộc cổ tay như một dấu hiệu sống
Ông Nguyễn Văn Phúc, 80 tuổi, kể rằng trong một thời gian dài, ông luôn buộc một sợi dây nhỏ vào cổ tay.
“Đó là cách để nhận ra nhau trong đêm”, ông nói.
Khi hành quân trong bóng tối, họ không thể nhìn rõ mặt nhau. “Chỉ cần chạm vào tay, biết đúng người là được”.
Sợi dây nhỏ ấy theo ông suốt nhiều tháng.
“Có lần suýt tuột mất, tôi buộc lại ngay”, ông kể.
Sau chiến tranh, ông vẫn giữ.
“Không phải vì giá trị vật chất, mà vì nó nhắc tôi về những đêm không ánh sáng”, ông nói.


