Người lính giữ lời hẹn
Nam hẹn với người yêu rằng khi trở về sẽ cùng cô trồng lại vườn sau nhà. Trong những ngày ở chiến trường, anh thường viết về khu vườn ấy. Anh nhớ cây khế, giếng nước, hàng rào tre. Người yêu anh ở quê vẫn giữ đất trống, không trồng gì khác. Sau nhiều năm, Nam trở về với một bên chân yếu hơn trước. Anh tưởng mình không làm được việc nặng nữa. Cô đưa cho anh chiếc cuốc nhỏ và nói: “Làm chậm cũng được.” Mùa sau, khu vườn có những luống rau đầu tiên.



