Người lính giữ lời hẹn với đồng đội
Người lính giữ lời hẹn với đồng đội
Mùa khô năm ấy, đơn vị của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Văn Thịnh nhận nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao chiến lược. Sau nhiều ngày chiến đấu liên tục, lương thực cạn dần, đạn dược cũng không còn nhiều. Trong một trận đánh quyết liệt, người đồng đội thân thiết bị thương nặng và gửi gắm: "Nếu còn sống trở về, hãy thay tôi chăm sóc mẹ."
Ông siết chặt tay bạn, gật đầu rồi tiếp tục chỉ huy chiến đấu. Sau chiến thắng, người đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Trở về quê hương, ông lặng lẽ tìm đến người mẹ già. Từ đó, tháng nào ông cũng ghé thăm, sửa lại mái nhà, gánh nước, đưa mẹ đi khám bệnh như một người con ruột.
Có người hỏi vì sao làm vậy suốt mấy chục năm, ông chỉ cười: "Lời hứa trong chiến tranh không được phép lãng quên."
Đến khi người mẹ qua đời, trên bàn thờ có hai tấm ảnh đặt cạnh nhau: người liệt sĩ và người đồng đội đã thay con thực hiện trọn vẹn chữ hiếu. Đó là chiến công không ghi trong quân sử nhưng sống mãi trong lòng người dân quê.



