Người lính giữ lời hẹn với mẹ đồng đội – 50 năm đợi một bữa cơm đoàn viên
Cuối tháng 6/1968, bà Võ Thị Chương - người mẹ nuôi đã cưu mang thầy giáo Nguyễn Đình Ngô từ thuở nhỏ - chuẩn bị mâm cơm tiễn con lên đường nhập ngũ. Bên mâm cơm đạm bạc thời chiến, bà nhìn hai chàng trai trẻ là Nguyễn Đình Ngô và người bạn thân Lê Hữu Điều rồi dặn: "Giờ anh em ăn với nhau bữa cơm. Đến khi đất nước thống nhất, trở về quê hương, anh em lại ngồi ăn với nhau một bữa cơm nữa" .
Sinh năm 1941, Nguyễn Đình Ngô sớm mồ côi mẹ. Sau khi tốt nghiệp Trường Sư phạm Hà Tĩnh năm 1960, ông trở thành thầy giáo. Là con trai duy nhất, cha có công với cách mạng nên ông thuộc diện được miễn nghĩa vụ, nhưng khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn ác liệt, người thầy giáo trẻ đã tình nguyện nhập ngũ .
Nguyễn Đình Ngô và Lê Hữu Điều cùng đi huấn luyện rồi hành quân dọc Trường Sơn vào chiến trường. Đến Savannakhet (Lào), họ nhận quyết định về hai đơn vị khác nhau. Đó cũng là lần cuối họ gặp nhau. "Hôm chia tay, chúng tôi chỉ bắt tay rồi hẹn ngày chiến thắng sẽ gặp lại ở quê. Không ai nghĩ đó là lần cuối", ông Điều xúc động nhớ lại .
Ngày 21/9/1969, trong Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào, chiến sĩ Nguyễn Đình Ngô anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi .
Đất nước thống nhất, ông Lê Hữu Điều trở về quê như lời hẹn năm nào. Nhưng mâm cơm đoàn viên chỉ còn một người lính. Chiếc ghế dành cho Nguyễn Đình Ngô mãi mãi bỏ trống. "Ngày lên đường, mẹ chỉ mong anh em chúng tôi bình an trở về. Bà bảo đất nước thống nhất sẽ lại ăn với nhau một bữa cơm nữa. Tôi nhớ mãi câu nói ấy. Tôi về rồi, còn anh Ngô thì mãi mãi nằm lại...", người cựu binh nghẹn ngào



