Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người lính giữ lời hứa

Ngày rời Quỳnh Đôi, trước mái nhà tranh, Cu Nâu đã nói với cha một câu rất đơn giản: — Con sẽ trở về. Lúc ấy, cậu chưa biết con đường phía trước sẽ dài đến đâu. Cậu chỉ biết cha đứng trước hiên nhà, bàn tay đặt lên vai con và dặn:

Nghệ An22/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người lính giữ lời hứa

Ngày rời Quỳnh Đôi, trước mái nhà tranh, Cu Nâu đã nói với cha một câu rất đơn giản:

— Con sẽ trở về.

Lúc ấy, cậu chưa biết con đường phía trước sẽ dài đến đâu. Cậu chỉ biết cha đứng trước hiên nhà, bàn tay đặt lên vai con và dặn:

— Đi đâu cũng phải sống cho tử tế. Khi làm được việc gì cho quê hương thì cố gắng làm. Rồi có ngày cha con mình sẽ gặp lại.

Lời hẹn ấy theo Cu Nâu suốt những tháng năm quân ngũ.

Có những ngày hành quân mệt mỏi, cậu nhớ mái nhà tranh đến nao lòng.

Có những đêm nằm giữa rừng sâu, nghe tiếng suối chảy, cậu lại nghĩ đến người cha đang chờ tin nơi quê nhà.

Có lúc gian khổ khiến lòng người dao động, nhưng chỉ cần nhớ đến lời mình đã nói trước ngày ra đi, Cu Nâu lại tự nhủ:

“Mình phải cố gắng để giữ lời.”

Một lần, sau giờ nghỉ, người bạn hỏi:

— Cậu nhớ nhà lắm phải không?

Cu Nâu gật đầu.

— Nhớ chứ. Tôi chỉ mong có ngày được trở về.

Người bạn cười:

— Vậy thì phải cố gắng.

Cu Nâu cũng cười:

— Tôi đã hứa rồi.

Hai chữ ấy được nói rất nhẹ, nhưng với Cu Nâu lại nặng hơn bất cứ lời động viên nào.

Bởi đó không chỉ là lời hứa với người cha.

Đó còn là lời hứa với chính bản thân mình.

Từ ngày ấy, Cu Nâu luôn cố gắng hoàn thành phần việc được giao. Khi mệt, anh nhớ đến lời hẹn. Khi nhớ nhà, anh lấy cuốn sổ nhỏ ra viết vài dòng. Khi gặp việc khó, anh nghĩ đến người cha vẫn đang chờ ngày con trở về.

Có lần, tiểu đội trưởng Hòa hỏi:

— Vì sao em luôn cố gắng như vậy?

Cu Nâu đáp:

— Vì ở quê có người đang chờ em.

Hòa im lặng rồi gật đầu.

Anh hiểu rằng phía sau mỗi người lính đều có một quê hương để nhớ và một lời hẹn để giữ.

Tháng ngày trôi qua.

Cu Nâu trưởng thành hơn.

Từ cậu bé chăn trâu, anh đã trở thành một người lính biết sống có trách nhiệm, biết thương đồng đội và biết vượt qua những ngày gian khó.

Nhưng trong lòng anh vẫn còn nguyên hình ảnh mái nhà tranh ở Quỳnh Đôi.

Một ngày nào đó, anh sẽ bước lại trên con đường làng cũ.

Sẽ đứng trước cánh cửa quen thuộc.

Sẽ nhìn người cha đã ngóng đợi mình qua bao năm tháng.

Và khi ấy, anh muốn nói:

“Cha ơi, con đã trở về. Con vẫn nhớ lời hứa ngày ấy.”

Có những lời hứa được nói ra chỉ trong vài giây.

Nhưng để giữ được nó, một con người có thể phải đi qua rất nhiều năm tháng.

Với Cu Nâu, lời hẹn trở về không chỉ là nỗi nhớ quê. Đó là động lực giúp người lính trẻ giữ vững niềm tin, sống có trách nhiệm và kiên trì bước tiếp qua những gian khó của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn