Khác

Người lính giữ lời hứa suốt năm mươi năm

Người lính giữ lời hứa suốt năm mươi năm

Tuyên Quang07/08/2026Phường Bình Thuận (Đoàn phường Bình Thuận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Bảy, Đoàn phường chúng tôi tổ chức một buổi gặp mặt với các cựu chiến binh nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ.

Sau chương trình, khi mọi người đã ra về gần hết, tôi thấy một bác cựu chiến binh vẫn ngồi lặng trước sân Nhà văn hóa. Trên tay bác là một bó hoa cúc vàng đã hơi héo vì nắng.

Tôi bước đến.

"Sao bác chưa về ạ?"

Bác cười hiền.

"Đợi thêm chút nữa. Chiều nay bác còn phải đi gặp một người bạn."

Tôi nghĩ chắc bác hẹn ai đó nên không hỏi thêm.

Ít phút sau, bác dựng chiếc xe máy cũ, bảo tôi:

"Nếu cháu không bận, đi với bác một đoạn nhé."

Chúng tôi chạy hơn hai mươi cây số đến một nghĩa trang liệt sĩ.

Bác dừng xe rất tự nhiên, như thể đã thuộc từng lối đi.

Không cần hỏi ai, bác đi thẳng đến một ngôi mộ nằm dưới gốc bằng lăng.

Bác đặt bó hoa xuống, lấy khăn tay lau thật sạch tấm bia.

Tôi nhìn dòng chữ:

Liệt sĩ Nguyễn Văn Khánh. Hy sinh năm 1972.

Bác đứng rất lâu.

Không nói.

Chỉ lặng lẽ châm ba nén hương.

Khói hương bay lên trong gió chiều.

Một lúc sau, bác mới quay sang tôi.

"Đây là người bạn thân nhất của bác."

...

Năm ấy, hai người cùng nhập ngũ.

Cùng quê.

Cùng tuổi.

Đến đơn vị cũng ngủ chung một võng mắc hai đầu.

Khánh là người hay cười.

Lần nào nhận được thư nhà cũng đọc cho cả tiểu đội nghe.

Có lần Khánh bảo:

"Nếu sau này hòa bình, tao mở xưởng mộc. Mày sang làm với tao nhé."

Bác cười.

"Tao biết cưa gỗ đâu."

Khánh đáp ngay:

"Không biết thì tao dạy."

Một lời hẹn rất bình thường.

Như bao người thanh niên hai mươi tuổi vẫn hay nói với nhau.

...

Cuối năm 1972.

Đơn vị nhận nhiệm vụ đánh chiếm một cao điểm.

Trước giờ xuất kích, Khánh đưa cho bác một cuốn sổ nhỏ.

"Nếu tao có mệnh hệ gì thì mang về cho mẹ."

Bác gạt đi.

"Toàn nói gở."

Khánh cười.

"Chiến tranh mà. Ai biết được."

Đó là lần cuối hai người nói chuyện.

Trong trận đánh hôm sau, Khánh hy sinh.

Bác là người trực tiếp đưa thi thể bạn ra phía sau.

Nhưng vì tình hình quá ác liệt, đơn vị phải tiếp tục chiến đấu.

Cuốn sổ vẫn còn trong ba lô bác.

...

Sau ngày đất nước thống nhất.

Bác trở về quê.

Việc đầu tiên bác làm là tìm đến nhà Khánh.

Người mẹ già mở cửa.

Chưa cần bác nói gì, bà đã òa khóc.

Bà hiểu.

Người mà bà mong suốt bao năm sẽ không bao giờ trở về nữa.

Bác trao lại cuốn sổ.

Bên trong chỉ có vài dòng.

"Mẹ ơi, nếu con không về, mẹ đừng buồn. Con chỉ tiếc chưa kịp phụng dưỡng mẹ và chưa kịp đóng cho mẹ chiếc tủ mới như con đã hứa..."

Người mẹ ôm cuốn sổ vào ngực.

Khóc rất lâu.

...

Nhiều năm sau, mẹ Khánh mất.

Trước lúc đi, bà nắm tay bác.

"Con thay mẹ, mỗi năm ra thắp cho nó nén hương nhé."

Bác chỉ biết gật đầu.

Từ đó đến nay, dù mưa hay nắng, dù đang ở đâu, cứ đến tháng Bảy là bác lại mang hoa đến nghĩa trang.

Không năm nào quên.

Năm nay đã là năm thứ năm mươi mấy.

Tôi hỏi:

"Có năm nào bác bận quá không đi được không?"

Bác lắc đầu.

— **"Không."

Rồi bác nhìn ngôi mộ, giọng chậm rãi.

"Người sống có thể thất hứa với nhau. Nhưng lời hứa với người đã khuất thì bác không cho phép mình quên."

...

Trên đường trở về, trời bất chợt đổ mưa.

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy bác vẫn cẩn thận buộc lại bó hoa còn vài bông chưa đặt hết lên mộ vì gió làm rơi xuống.

Tôi chợt hiểu.

Có những lời hứa không cần ai nhắc.

Không có hợp đồng.

Không có giấy tờ.

Chỉ được gìn giữ bằng lòng thủy chung của một người lính.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng mỗi nén hương được thắp lên, mỗi bó hoa được đặt xuống trước mộ đồng đội vẫn nhắc thế hệ hôm nay rằng: tình đồng chí, đồng đội không kết thúc khi tiếng súng ngừng vang.

Nó còn sống mãi trong ký ức, trong những lời hứa được giữ trọn đến hết cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người lính giữ lời hứa suốt năm mươi năm | Câu chuyện thời hoa lửa