Cựu chiến binh

Người lính giữ lời thề sau chiến tranh

Phú Thọ15/12/2025Đoàn xã Tam Nông (Đoàn xã Tam Nông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Đình Phúc, cựu chiến binh quê tại huyện Phù Ninh, tỉnh Phú Thọ, sinh ra trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng lúa, bờ tre và những buổi tối nghe đài phát thanh kể về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1970, khi vừa tròn hai mươi tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi chiến đấu cho trọn nghĩa với nước, rồi con nhớ trở về.”

Ông được biên chế vào một đơn vị bộ binh, tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên: hành quân dài ngày trong rừng sâu, thiếu lương thực, thuốc men, sốt rét rừng hoành hành. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im dưới mưa bom, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà vẫn nắm chặt súng, quyết không rời vị trí.

Trong một trận đánh ác liệt năm 1972, đơn vị của ông Nguyễn Đình Phúc bị địch bao vây nhiều phía. Khi một tổ chiến đấu bị mắc kẹt giữa làn đạn, ông đã cùng đồng đội dũng cảm băng qua hỏa lực địch để cứu người bị thương, đưa họ ra khỏi vòng vây. Hành động ấy giúp giữ được lực lượng cho đơn vị, nhưng cũng khiến ông bị thương ở lưng do mảnh pháo. Nhiều đồng đội thân thiết của ông đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường trong trận đánh đó.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương Phú Thọ với thương tật và những ký ức không thể phai mờ. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn: ruộng đất bạc màu, kinh tế thiếu thốn, sức khỏe giảm sút. Có lúc tưởng chừng không thể gượng dậy, nhưng mỗi khi nhớ đến những đồng đội đã hy sinh, ông lại tự nhủ: “Mình còn sống là để sống thay phần của họ.”

Với suy nghĩ ấy, ông Nguyễn Đình Phúc tích cực tham gia Hội Cựu chiến binh, đi đầu trong các phong trào phát triển kinh tế tại địa phương. Ông mạnh dạn chuyển đổi cây trồng, cải tạo đất đồi trồng chè, trồng keo, vừa làm kinh tế gia đình vừa hướng dẫn bà con cùng làm. Dần dần, cuộc sống ổn định hơn, quê hương đổi thay từng ngày.

Không chỉ lo phát triển kinh tế, ông còn là người gương mẫu trong việc giữ gìn kỷ cương, đạo đức và truyền thống cách mạng. Nhiều năm liền, ông tham gia hòa giải các mâu thuẫn trong khu dân cư, vận động thanh niên chấp hành luật nghĩa vụ quân sự, giúp đỡ gia đình chính sách và các hộ khó khăn.

Mỗi dịp lễ lớn của đất nước, ông thường được mời nói chuyện truyền thống tại trường học. Ông kể cho học sinh nghe về chiến tranh bằng giọng chậm rãi, chân thành, không khoe chiến công mà nhấn mạnh giá trị của hòa bình. Ông luôn nhắn nhủ:

“Thế hệ chúng tôi giữ đất bằng máu xương. Thế hệ các cháu hãy giữ nước bằng tri thức, bằng đạo đức và trách nhiệm.”

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, đôi chân không còn vững như xưa, ông Nguyễn Đình Phúc vẫn đều đặn tham gia sinh hoạt Hội Cựu chiến binh, vẫn giữ thói quen thắp hương cho đồng đội mỗi dịp 27/7. Với ông, chiến tranh đã lùi xa, nhưng lời thề của người lính thì còn mãi.

Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu cho cựu chiến binh tỉnh Phú Thọ: anh dũng trong chiến tranh, tận tụy trong thời bình, lặng lẽ nhưng bền bỉ cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn