Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮ "LỬA" THỜI BÌNH

Ninh Bình28/04/2026Phạm Thị Thanh Hiền (11a3)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Ba trở về làng với chiếc ba lô sờn cũ và những thói quen quân ngũ đã ngấm vào máu. Nhiều người bảo ông "dại" vì đi lính thời bình không có chiến công lừng lẫy, nhưng ông chỉ cười: "Hòa bình được giữ bằng những đêm trắng gác rừng sâu, đâu cứ phải súng nổ mới là hy sinh." Rời tay súng, ông bước vào "trận đánh" với nghèo khó. Với kỷ luật thép, ông biến khu đồi trọc phía sau làng thành rừng quế xanh ngắt. Khi thiên tai quật ngã cây non, ông bình thản dựng lại từng gốc: "Ngày xưa hành quân rỉ máu chân còn không hàng, chút gió bão này thấm thía gì." Không chỉ làm kinh tế, ông còn là "người giữ nhịp" cho xóm làng. Ông hiến đất làm đường, đứng ra hòa giải xích mích bằng cái tình của người vệ quốc. Ở ông, người ta thấy một chân lý giản đơn: Người lính không bao giờ giải ngũ, họ chỉ chuyển sang mặt trận mưu sinh để tiếp tục cống hiến. Dẫu tóc đã bạc như sương muối biên thùy, ông Ba vẫn sống với tinh thần của một người lính trực chiến: tận tụy, kỷ luật và đầy tự trọng. Với ông, xóm làng bình yên chính là tấm huân chương cao quý nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn