NGƯỜI LÍNH GIỮ LŨNG LY
Nguyễn Vũ Dương – người chứng kiến những ngày đầu của Lũng Làn Trước khi cuộc chiến đấu lớn bùng nổ vào ngày 17/2/1979, vùng biên giới Lũng Làn, Sơn Vĩ, Mèo Vạc đã trải qua nhiều năm căng thẳng Ở nơi ấy có những người lính ngày đêm tuần tra, bảo vệ đường biên và cùng đồng bào giữ đất. Nguyễn Vũ Dương là một trong những người lính như vậy.
Nguyễn Vũ Dương – người chứng kiến những ngày đầu của Lũng Làn
Trước khi cuộc chiến đấu lớn bùng nổ vào ngày 17/2/1979, vùng biên giới Lũng Làn, Sơn Vĩ, Mèo Vạc đã trải qua nhiều năm căng thẳng.
Ở nơi ấy có những người lính ngày đêm tuần tra, bảo vệ đường biên và cùng đồng bào giữ đất.
Nguyễn Vũ Dương là một trong những người lính như vậy.
Ông từng là Phó Đồn trưởng Đồn Công an nhân dân vũ trang Lũng Làn. Trong những năm 1977–1986, ông trực tiếp công tác, chiến đấu tại vùng đất này.
Trước năm 1979, tình hình khu vực biên giới Lũng Làn đã nhiều lần căng thẳng. Từ năm 1975 đến 1978, khu vực giữa mốc 23 và 24 xảy ra nhiều vụ xâm canh, lấn chiếm. Bộ đội biên phòng cùng nhân dân địa phương đã kiên trì đấu tranh để bảo vệ chủ quyền.
Ngày 10/8/1978, một nhóm khoảng 40 người từ phía bên kia biên giới tiến vào khu vực Lũng Ly.
Một tổ tuần tra của Đồn Lũng Làn gồm Nguyễn Vũ Dương, Hoàng Văn Nở và Nguyễn Văn Định phát hiện sự việc.
Lực lượng chênh lệch rất lớn.
Nhưng những người lính biên phòng không lựa chọn bỏ vị trí.
Họ vừa tuyên truyền, vận động, vừa báo cáo xin tăng cường lực lượng.
Cuối cùng, với sự phối hợp của đơn vị và nhân dân địa phương, việc lấn chiếm bị ngăn chặn.
Đó là những ngày tháng mà cuộc chiến tranh chưa thực sự bùng nổ nhưng người lính biên phòng đã phải đối diện với thử thách.
Họ hiểu rằng giữ biên giới không chỉ là cầm súng.
Đó còn là những cuộc tuần tra.
Những lần đối thoại.
Những đêm nằm giữa núi đá.
Những lần đi qua những con đường hiểm trở để bảo vệ từng cột mốc.
Rồi mùa xuân năm 1979 đến.
Ngày 17/2, Lũng Làn trở thành một trong những địa bàn chiến đấu ác liệt của Hà Giang.
Nguyễn Vũ Dương khi ấy là một trong những người trực tiếp chứng kiến và tham gia những ngày tháng ấy. Ông cũng là người sau này kể lại nhiều câu chuyện về Anh hùng – liệt sĩ Lộc Viễn Tài, Nguyễn Hồng Cẩm và những người lính đã hy sinh tại Lũng Làn.
Có lẽ giá trị lớn nhất của những người như Nguyễn Vũ Dương không chỉ nằm ở việc họ đã chiến đấu.
Mà còn ở việc họ sống để kể lại câu chuyện của đồng đội.
Bởi nếu ký ức không được kể lại, những người đã nằm xuống có thể chỉ còn là những cái tên trên bia đá.
Nhưng qua lời kể của người sống, họ trở lại với thế hệ hôm nay bằng những câu chuyện về tình đồng đội, lòng quả cảm và trách nhiệm với biên cương.
Hoa lửa Nguyễn Vũ Dương – người lính sống để giữ lại ký ức về Lũng Làn và những người đồng đội đã nằm xuống trên cao nguyên đá.


