Cựu chiến binh

Người lính giữ mạch đường ra trận

Cựu chiến binh Lê Công Bỉnh sinh ngày 15 tháng 1 năm 1930 tại khu vực Cò Nòi, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La. Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi đất nước đang trong những ngày gian khổ nhất. Sau này, khi tuổi đã cao, chân yếu, mắt mờ, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng ở Ngã ba Cò Nòi, ký ức trong ông như trở về nguyên vẹn.

Điện Biên30/08/2026xã An Hưng (xã An Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người lính giữ mạch đường ra trận

Cựu chiến binh Lê Công Bỉnh sinh ngày 15 tháng 1 năm 1930 tại khu vực Cò Nòi, huyện Mai Sơn, tỉnh Sơn La. Những năm tháng tuổi trẻ của ông gắn với cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi đất nước đang trong những ngày gian khổ nhất. Sau này, khi tuổi đã cao, chân yếu, mắt mờ, nhưng mỗi khi nhắc về những năm tháng ở Ngã ba Cò Nòi, ký ức trong ông như trở về nguyên vẹn.

Cò Nòi năm xưa không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó là một trong những “tọa độ lửa” quan trọng trên tuyến đường chi viện cho chiến trường Điện Biên Phủ. Từ hậu phương, từng đoàn xe, từng chuyến hàng, từng tấn lương thực, vũ khí phải vượt qua những cung đường hiểm trở để đến với bộ đội ngoài mặt trận.

Đối với quân đội Pháp, cắt đứt tuyến đường ấy đồng nghĩa với việc tìm cách bóp nghẹt nguồn tiếp tế cho chiến trường.

Vì thế, bầu trời Cò Nòi ngày đêm đầy tiếng máy bay.

Những trận bom liên tục trút xuống các tuyến đường. Địch tìm mọi cách phá cầu, phá đường, đánh vào những đoàn xe vận tải, hòng làm gián đoạn mạch máu từ hậu phương lên Điện Biên Phủ.

Nhưng dưới bom đạn, những người lính và nhân dân vẫn bám đường.

Đường bị phá, họ lại sửa.

Cầu bị đánh sập, họ lại tìm cách khắc phục.

Hố bom xuất hiện giữa đường, những người lính giao thông và dân công lại san lấp để đoàn xe tiếp tục đi.

Không có tiếng súng của những trận đánh trực diện như ở lòng chảo Điện Biên, nhưng Cò Nòi vẫn là một chiến trường thực sự. Mỗi chuyến xe vượt qua là một lần con người phải đi qua lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Lê Công Bỉnh đã chứng kiến những ngày tháng ấy.

Ông nhớ những đợt máy bay địch liên tục đánh phá. Chúng tập trung hỏa lực vào các tuyến đường nhằm ngăn chặn bộ đội ta đưa lương thực, thực phẩm, vũ khí và đạn dược lên chiến trường. Nhưng càng bị đánh phá, những người lính và nhân dân càng quyết tâm giữ đường.

Có những con đường vừa được sửa xong lại bị bom đánh phá.

Có những người vừa rời vị trí chưa bao lâu đã không còn trở về.

Có những đoàn xe phải chạy trong đêm, dưới ánh sáng chớp lóe của bom đạn.

Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người đều hiểu rằng mình đang góp một phần vào trận quyết chiến ở Điện Biên Phủ.

Không phải ai cũng trực tiếp cầm súng xung phong vào cứ điểm của địch.

Có người chiến đấu bằng khẩu súng.

Có người chiến đấu bằng chiếc cuốc, chiếc xẻng.

Có người chiến đấu bên vô-lăng xe vận tải.

Có người đứng bên những cung đường để giữ cho mạch giao thông không bị đứt đoạn.

Tất cả cùng hướng về một mục tiêu: đưa sức người, sức của từ hậu phương ra tiền tuyến.

Chính vì thế, những người lính và nhân dân ở Cò Nòi năm ấy cũng là một phần của chiến thắng Điện Biên Phủ.

Ngày 7 tháng 5 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng.

Tin chiến thắng đến với những người đã từng sống dưới “tọa độ lửa” Cò Nòi như một niềm vui không thể nào quên.

Nhưng cùng với niềm vui chiến thắng là ký ức về những người đã nằm lại trên những cung đường.

Chiến tranh đi qua.

Những đoàn xe năm xưa không còn chạy dưới những trận bom.

Cò Nòi hôm nay đã mang một diện mạo khác. Những thế hệ sau có thể đi qua nơi đây trong một cuộc sống thanh bình mà khó có thể hình dung được rằng hơn bảy mươi năm trước, từng mét đường nơi này đã thấm bao mồ hôi, máu và nước mắt.

Còn người lính năm xưa, Lê Công Bỉnh, mang theo ký ức ấy suốt cuộc đời.

Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, bước chân chậm lại, nhưng không thể xóa được những hình ảnh đã in sâu trong tâm trí người lính.

Đó là hình ảnh những đoàn xe nối nhau ra trận.

Là tiếng máy bay trên bầu trời.

Là những hố bom giữa con đường.

Là những người đồng đội đã không còn trở lại.

Và trên tất cả là ý chí: đường ra trận có thể bị bom đạn cày phá, nhưng không thể bị chặn đứng.

Những câu chuyện như của cựu chiến binh Lê Công Bỉnh giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ được làm nên bởi những trận đánh trên các cứ điểm.

Đó còn là chiến thắng của cả một hậu phương lớn.

Là chiến thắng của những người lính nơi tiền tuyến.

Là chiến thắng của những người dân mở đường, tải đạn, vận chuyển lương thực.

Là chiến thắng của những con người đã không quản hiểm nguy để giữ cho mạch đường ra trận không bao giờ ngừng chảy.

Hơn bảy mươi năm đã trôi qua, những người lính năm xưa ngày một già đi.

Nhưng câu chuyện của họ vẫn cần được kể lại.

Bởi mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của lịch sử.

Mỗi người lính là một nhân chứng của một thời hoa lửa.

Và mỗi con đường hôm nay chúng ta bước đi trong bình yên đều nhắc chúng ta nhớ rằng:

Để có một con đường bình yên hôm nay, đã từng có biết bao người phải đi qua những con đường của bom đạn.

Đó là ký ức không được phép lãng quên.

Đó là món nợ ân tình mà thế hệ hôm nay luôn phải ghi nhớ đối với những người đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn