Người lính giữ “mạch sống” chiến trường – Những gian nan thầm lặng của chiến sĩ thông tin
Khi nhắc đến chiến tranh hay những năm tháng hậu chiến đầy khó khăn, nhiều người thường hình dung đến những trận đánh ác liệt, tiếng bom rơi đạn nổ và những người lính trực tiếp nơi tuyến đầu. Nhưng phía sau những chiến công ấy còn có những con người thầm lặng – những người lính thông tin liên lạc, ngày đêm giữ cho “mạch máu” của chiến trường luôn thông suốt. Một trong những người lính như thế là ông Đoàn Văn Được, người đã dành tuổi trẻ của mình cho những nhiệm vụ gian nan nhưng vô cùng quan tr

Khi nhắc đến chiến tranh hay những năm tháng hậu chiến đầy khó khăn, nhiều người thường hình dung đến những trận đánh ác liệt, tiếng bom rơi đạn nổ và những người lính trực tiếp nơi tuyến đầu. Nhưng phía sau những chiến công ấy còn có những con người thầm lặng – những người lính thông tin liên lạc, ngày đêm giữ cho “mạch máu” của chiến trường luôn thông suốt. Một trong những người lính như thế là ông Đoàn Văn Được, người đã dành tuổi trẻ của mình cho những nhiệm vụ gian nan nhưng vô cùng quan trọng.
Ông Đoàn Văn Được sinh năm 1957 tại xã Thạch Đồng, huyện Tam Thanh, tỉnh Vĩnh Phú (nay thuộc tỉnh Phú Thọ). Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều khó khăn, hậu quả chiến tranh vẫn hiện hữu ở khắp nơi. Cuộc sống thiếu thốn từ nhỏ đã rèn cho ông tính chịu khó, bền bỉ và ý chí vượt lên hoàn cảnh. Lớn lên trong môi trường giàu truyền thống yêu nước, ông sớm nhận thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.
Nếu ví chiến trường là một cơ thể sống, thì thông tin liên lạc chính là mạch máu. Và ông Được – cùng đồng đội – chính là những người giữ cho mạch máu ấy không bao giờ ngừng chảy.
Trong bối cảnh đất nước vừa thống nhất, cơ sở hạ tầng còn yếu kém, hệ thống thông tin liên lạc còn thiếu thốn, nhiệm vụ của những người lính thông tin trở nên vô cùng nặng nề. Thiết bị còn lạc hậu, dây dẫn dễ hư hỏng, việc truyền tín hiệu phụ thuộc rất nhiều vào điều kiện tự nhiên. Chỉ một đoạn dây bị đứt, một cột tín hiệu bị hỏng cũng có thể khiến cả một đơn vị mất liên lạc.
Công việc của ông Được không chỉ gói gọn trong những căn phòng kỹ thuật, mà phần lớn thời gian là ở rừng sâu, núi cao và những vùng xa xôi. Có những ngày, ông cùng đồng đội phải hành quân hàng chục cây số để khảo sát địa hình, kéo dây thông tin qua những con suối sâu hay triền núi dốc đứng. Đôi chân phồng rộp vì đi bộ đường dài, vai trĩu nặng bởi cuộn dây và thiết bị, nhưng họ vẫn kiên trì hoàn thành nhiệm vụ.
Thời tiết cũng là một thử thách lớn đối với người lính liên lạc. Những cơn mưa rừng bất chợt có thể làm ngập công sự, khiến dây dẫn bị hỏng hoặc chập điện. Mùa hè nắng gắt khiến việc làm việc ngoài trời trở nên kiệt sức, còn mùa đông lạnh buốt khiến tay chân tê cóng khi phải sửa chữa thiết bị. Dù trong hoàn cảnh nào, nhiệm vụ vẫn không thể trì hoãn, bởi phía sau họ là cả một hệ thống đang chờ tín hiệu.
Ông Được từng kể lại một kỷ niệm mà đến nay vẫn còn in đậm trong trí nhớ. Đó là một đêm tối giữa rừng, khi hệ thống thông tin bất ngờ bị gián đoạn. Nhận lệnh khẩn, ông cùng đồng đội lập tức lên đường. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pin le lói soi từng bước chân. Họ lần theo từng đoạn dây, dò tìm từng điểm nghi ngờ.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Con đường rừng gập ghềnh, trơn trượt sau cơn mưa khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Có lúc, họ phải lội qua suối nước chảy xiết, tay giữ chặt thiết bị để tránh bị cuốn trôi. Sau nhiều giờ tìm kiếm, cuối cùng họ phát hiện một đoạn dây bị đứt do cây rừng đổ vào.
Không có thời gian chần chừ, ông và đồng đội nhanh chóng bắt tay vào sửa chữa ngay trong đêm. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, đôi tay run lên vì lạnh và mệt, nhưng mọi người vẫn kiên trì nối lại từng sợi dây. Khi tín hiệu được khôi phục, máy liên lạc vang lên tiếng tín hiệu quen thuộc, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm. Khoảnh khắc ấy, niềm vui không đến từ sự khen thưởng, mà từ cảm giác đã hoàn thành nhiệm vụ, giữ cho dòng thông tin không bị gián đoạn.
Những công việc của người lính thông tin thường không có tiếng súng, không có những trận đánh trực diện, nhưng mức độ nguy hiểm không hề nhỏ. Việc di chuyển trong rừng sâu, leo núi cao hay làm việc trong điều kiện thiếu an toàn luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến tai nạn hoặc ảnh hưởng đến nhiệm vụ chung.
Không chỉ đối mặt với khó khăn về địa hình và thời tiết, người lính liên lạc còn phải chịu áp lực lớn về trách nhiệm. Mỗi tín hiệu truyền đi thành công là một mắt xích quan trọng giúp các đơn vị phối hợp nhịp nhàng. Nếu thông tin bị gián đoạn, hậu quả có thể ảnh hưởng đến cả một chiến dịch hoặc nhiệm vụ quan trọng.
Trong những năm tháng ấy, ông Đoàn Văn Được cùng đồng đội đã lặng lẽ làm việc, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại giữ vai trò vô cùng quan trọng. Họ chính là những người âm thầm giữ cho “mạch sống” của quân đội luôn thông suốt.
Ngày nay, khi nhìn lại chặng đường đã qua, những gian nan, vất vả của người lính thông tin như ông Được càng trở nên đáng trân trọng hơn. Đó là những đêm thức trắng giữa rừng sâu, những ngày dầm mưa vượt suối, những lần sửa chữa đường dây trong điều kiện nguy hiểm – tất cả đều là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và lòng tận tụy của người lính.
Câu chuyện về ông Đoàn Văn Được không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của những người lính thông tin liên lạc – những con người thầm lặng nhưng không thể thiếu trong mọi nhiệm vụ của quân đội. Chính họ đã góp phần giữ vững sự kết nối, đảm bảo cho mọi hoạt động được diễn ra suôn sẻ, từ đó góp phần vào sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc.
Những gian nan mà ông Được đã trải qua là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của sự cống hiến thầm lặng. Và dù không đứng nơi tuyến đầu với tiếng súng, ông vẫn là một người lính anh dũng theo cách của riêng mình – một người lính đã giữ cho “mạch máu” thông tin của Tổ quốc luôn chảy đều qua những năm tháng đầy thử thách.



