Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮ MẠCH XĂNG DẦU TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Từ quê hương Châu Bình, Sầm Sơn, ông Vũ Đình Việt lên đường nhập ngũ năm 1970 và gắn bó với Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn. Trong những năm tháng chiến tranh, ông làm nhiệm vụ vận tải xăng dầu trên những cung đường gian khó qua miền Nam, Lào và Campuchia.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950, quê tại TDP Châu Bình, Sầm Sơn, ông Vũ Đình Việt nhập ngũ vào tháng 12 năm 1970.

Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang diễn ra quyết liệt. Cũng như nhiều thanh niên cùng thế hệ, ông rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ, mang theo hành trang giản dị và tinh thần sẵn sàng lên đường làm nhiệm vụ.

Ông được biên chế vào Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn, một lực lượng có nhiệm vụ đặc biệt quan trọng trong việc bảo đảm tuyến vận tải chiến lược phục vụ chiến trường.

Nhiệm vụ của ông là vận tải xăng dầu.

Thoạt nghe, đó có thể chỉ là một công việc hậu cần.

Nhưng trên chiến trường, xăng dầu chính là một phần của sức mạnh chiến đấu.

Không có nhiên liệu, xe không thể chạy.

Không có xe, hàng hóa và vũ khí khó có thể đến nơi.

Và khi những đoàn xe không thể tiếp tục hành quân, hoạt động của cả tuyến vận tải có thể bị ảnh hưởng.

Vì vậy, người lính vận tải xăng dầu cũng mang trên vai một nhiệm vụ nặng nề và đầy trách nhiệm.


Những cung đường Trường Sơn

Đối với ông Vũ Đình Việt, những năm tháng quân ngũ gắn liền với Đường Trường Sơn.

Đây không chỉ là một tuyến đường.

Đó là cả một hệ thống đường vận tải trải dài qua nhiều địa hình, kết nối hậu phương với chiến trường.

Trên những cung đường ấy, hàng vạn người lính đã ngày đêm vận chuyển lương thực, vũ khí, quân trang và nhiên liệu về phía Nam.

Ông Việt là một trong những người thực hiện nhiệm vụ vận tải xăng dầu.

Công việc đòi hỏi sức khỏe, sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm cao.

Những chuyến xe phải di chuyển qua những cung đường dài.

Có khi là giữa rừng núi.

Có khi là trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Có khi phải hành quân trong đêm.

Mỗi chuyến đi đều mang theo một nhiệm vụ cần hoàn thành.

Đối với người lính vận tải, đến được nơi cần đến chính là hoàn thành nhiệm vụ.


Mang nhiên liệu đến nơi cần nó

Xăng dầu là một loại hàng hóa đặc biệt.

Nó không chỉ cần được vận chuyển đầy đủ mà còn phải được bảo đảm an toàn trong suốt hành trình.

Người lính vận tải vì thế luôn phải cẩn trọng.

Mỗi chuyến xe đều là một mắt xích trong cả hệ thống hậu cần.

Từ những kho nhiên liệu, xăng dầu được đưa đến những nơi cần thiết để phục vụ phương tiện và hoạt động của bộ đội.

Phía sau mỗi chiếc xe là nhiều con người.

Người chuẩn bị.

Người vận chuyển.

Người bảo đảm tuyến đường.

Người tiếp nhận.

Tất cả tạo thành một chuỗi liên tục.

Nếu một mắt xích gặp vấn đề, những mắt xích phía sau cũng bị ảnh hưởng.

Bởi vậy, nhiệm vụ của ông Vũ Đình Việt tuy thầm lặng nhưng có ý nghĩa rất lớn.

Người lính vận tải không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, nhưng họ đưa những điều cần thiết đến cho tuyến đầu.


Đi qua miền Nam, Lào và Campuchia

Trong những năm tháng phục vụ tại Đoàn 559, ông Vũ Đình Việt từng hoạt động trên các địa bàn miền Nam, Lào và Campuchia.

Đó là một hành trình rộng lớn.

Từ quê hương Sầm Sơn, ông đi đến những vùng đất cách xa hàng nghìn cây số.

Rừng núi trở thành một phần trong cuộc sống.

Những con đường dài trở thành nơi gắn bó.

Chiếc xe và những chuyến vận tải trở thành công việc quen thuộc.

Mỗi vùng đất lại có những điều kiện khác nhau.

Nhưng ở đâu, người lính cũng phải thích nghi và hoàn thành nhiệm vụ.

Đối với những người làm công tác vận tải, hành trình ấy còn đòi hỏi khả năng phối hợp chặt chẽ với đồng đội.

Một chuyến hàng không bao giờ chỉ là công việc của một cá nhân.

Đó là công sức của cả tập thể.


Những người lính phía sau chiến trường

Khi nhắc đến chiến tranh, người ta thường nhớ đến những trận đánh và những người trực tiếp cầm súng.

Nhưng để một đơn vị có thể chiến đấu, phía sau họ luôn có một hệ thống bảo đảm.

Có người vận chuyển lương thực.

Có người đưa đạn dược.

Có người sửa chữa phương tiện.

Có người chăm sóc thương binh.

Và có những người như ông Vũ Đình Việt ngày đêm vận chuyển xăng dầu.

Công việc ấy không có nhiều tiếng vang.

Nhưng nếu thiếu nó, những phương tiện cơ giới sẽ không thể hoạt động bình thường.

Một đoàn xe muốn tiến về phía trước cần nhiên liệu. Một chiến trường muốn duy trì hoạt động cần có hậu phương bảo đảm.

Vì vậy, mỗi chuyến vận tải của người lính Trường Sơn đều góp một phần vào sức mạnh chung.


Tuổi trẻ trên những cung đường

Ông Vũ Đình Việt nhập ngũ vào tháng 12 năm 1970.

Khi ấy, ông mới khoảng hai mươi tuổi.

Những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ được ông gửi lại trên những cung đường chiến trường.

Thay vì cuộc sống bình yên nơi quê nhà Châu Bình, ông sống cùng đồng đội, gắn bó với những chuyến xe và những nhiệm vụ vận tải.

Có lẽ trong ký ức của người lính Trường Sơn, những điều đáng nhớ không chỉ là những khó khăn.

Đó còn là tình đồng đội.

Là những lần cùng nhau vượt qua một cung đường.

Là những khoảnh khắc nghỉ ngơi hiếm hoi sau một chuyến đi.

Là những câu chuyện được kể giữa những người lính cùng chung nhiệm vụ.

Chính những điều giản dị ấy đã tạo nên một phần ký ức sâu sắc của đời quân ngũ.


Từ Trường Sơn trở về

Năm 1975, đất nước thống nhất.

Nhưng hành trình của ông Vũ Đình Việt chưa dừng lại ngay.

Ông tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến tháng 6 năm 1981 mới xuất ngũ.

Như vậy, ông đã có hơn mười năm gắn bó với quân ngũ.

Từ tháng 12 năm 1970 đến tháng 6 năm 1981, tuổi trẻ của ông gắn với Đoàn 559 và những nhiệm vụ vận tải.

Đó là một quãng thời gian đủ dài để những con đường, những chuyến xe và những người đồng đội trở thành một phần không thể tách rời trong ký ức.

Khi rời quân ngũ, ông trở về quê hương.

Những cung đường Trường Sơn vẫn nằm lại phía sau.

Nhưng những năm tháng ấy đã trở thành một phần lịch sử của chính cuộc đời ông.


Người giữ mạch nhiên liệu

Câu chuyện của cựu chiến binh Vũ Đình Việt là câu chuyện về những người lính làm công việc phía sau chiến trường.

Ông không trực tiếp cầm súng trong những trận đánh.

Ông là người vận tải xăng dầu.

Nhưng mỗi chuyến vận chuyển của ông đều góp phần bảo đảm cho phương tiện và lực lượng chiến đấu có thể tiếp tục hoạt động.

Ông đã đi qua miền Nam, Lào và Campuchia, thực hiện nhiệm vụ trong những năm tháng chiến tranh đầy gian khó.

Hơn mười năm trong quân ngũ, từ tháng 12 năm 1970 đến tháng 6 năm 1981, là hơn mười năm tuổi trẻ gắn với màu áo lính.

Ngày hôm nay, những cung đường năm xưa đã có nhiều đổi thay.

Nhưng ký ức về người lính Trường Sơn vẫn còn đó.

Có những người lính đi vào lịch sử bằng những trận đánh. Có những người đi vào ký ức bằng những chuyến xe.

Ông Vũ Đình Việt thuộc về những người đã âm thầm giữ cho những chuyến xe ấy có thể tiếp tục lăn bánh.

Từ quê hương Châu Bình, Sầm Sơn, ông đã mang tuổi trẻ của mình đi qua những cung đường xa xôi, để rồi trở về với một hành trang giản dị mà quý giá:

những năm tháng phục vụ Tổ quốc, những người đồng đội và ký ức về một thời Trường Sơn không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI LÍNH GIỮ MẠCH XĂNG DẦU TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa