NGƯỜI LÍNH GIỮ NẮNG BIÊN THÙY
Người dân thường gọi ông bằng cái tên gần gũi “Chiến biên phòng”. Ít ai biết rằng phía sau nụ cười ấy là những năm tháng gian khó nơi biên giới Hà Tuyên cũ. Nguyễn Văn Chiến sinh năm 1966, lớn lên giữa núi đồi Hùng An. Năm 1986, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tạm gác lại ruộng nương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ông được phân công vào Đồn biên phòng Minh Tân, giữ cấp bậc H2, làm chiến sĩ biên phòng – những người lính luôn có mặt nơi đầu sóng ngọn gió.
1. Những đêm tuần tra dọc suối Minh Tân
Trên tuyến biên giới Minh Tân, mùa đông gió lạnh táp vào mặt đến buốt rát, mùa hè mưa rừng xối xả, đường mòn sạt lở từng khúc. Chiến sĩ Nguyễn Văn Chiến cùng đồng đội thường xuyên đi tuần tra từ chiều đến đêm, nhiều khi chỉ có ánh đèn pin yếu ớt và tiếng suối chảy làm bạn.
Có những đêm đường trơn như mỡ, cả đội phải bám vào rễ cây mà di chuyển.
Có những hôm gặp bà con người Mông, Dao đi lạc giữa sương mù, ông Chiến dẫn họ về tận bản.
Cũng có khi chỉ đơn giản là ngồi cạnh bếp lửa gác đêm, nghe tiếng gió hú trên đỉnh núi mà lòng tự nhủ:
“Mình đứng đây để bản làng phía dưới được bình yên.”
2. Ba năm – ngắn mà dài
Từ 1986 đến 1989, ba năm quân ngũ không có tiếng pháo rền như chiến trường ác liệt, nhưng là những tháng ngày thử thách ý chí của người lính biên phòng: thiếu thốn, rét mướt, xa nhà và luôn phải cảnh giác.
Ông Chiến từng nói:
“Người lính biên phòng không phải lúc nào cũng đánh giặc, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng.”
Kỷ niệm ông nhớ nhất là những chiều hoàng hôn buông xuống Minh Tân. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng cả núi rừng, và ông thường đứng trên điểm cao nhìn xuống bản. Khi ấy, lòng ông trào lên cảm giác tự hào lạ thường – vì mình góp một phần nhỏ để giữ yên vùng đất này.
3. Trở về – bước đi của người lính trưởng thành
Năm 1989, ông xuất ngũ, trở lại Giàn Thượng với ánh mắt bình thản và tác phong kỷ luật của người lính.
Ruộng nương đón ông trở về, nhưng khó khăn chất chồng: thiếu vốn, thiếu sức lao động, cha mẹ già yếu.
Nhưng ông không nản.
Người lính từng leo dốc biên giới Minh Tân nào ngại dốc cuộc đời?
Ông gây dựng lại kinh tế từ những mảnh nương nhỏ, từ đàn gà, đàn lợn. Lúc rảnh, ông giúp làng sửa đường, dựng nhà, kéo cột điện. Cái tính chịu thương chịu khó của người lính biên phòng cứ thế theo ông suốt đời.
4. Người hội viên tận tâm
Năm 1998, ông Nguyễn Văn Chiến tham gia Hội Cựu Chiến Binh.
Ông không phải người hay nói, nhưng mỗi phong trào đều có ông đi đầu; mỗi gia đình khó khăn đều thấy ông giúp đỡ; mỗi buổi họp thôn ông đều đến sớm nhất.
Người dân Hùng An vẫn bảo:
“Anh Chiến trầm tính, nhưng đã nhận việc là làm đến nơi đến chốn.” Giờ đây, khi bước đi trên con đường làng rợp bóng cây, ít ai biết rằng dáng đi vững chãi ấy từng in dấu trên những lối mòn biên giới Minh Tân năm nào.
Ít ai biết rằng đôi mắt hiền hậu ấy đã từng thức trắng nhiều đêm gác biên cương.
Chỉ có ông hiểu rõ:
một lần làm lính biên phòng, suốt đời giữ trong tim dáng đứng nơi đường biên.



