Người lính giữ ngọn đồi lửa
Ở tuổi đôi mươi, khi bao người còn mơ về mái trường và những dự định của tuổi trẻ, đồng chí Đặng Ngọc Hộ đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ, tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Trong ký ức của người lính năm xưa, những ngày tháng giữa bom đạn vẫn luôn sáng lên bởi tình đồng chí, lòng yêu nước và ý chí quyết chiến quyết thắng. Đó là những ký ức không bao giờ phai nhạt, trở thành ngọn lửa truyền thống để thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước.
Mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, ánh mắt của cựu chiến binh Đặng Ngọc Hộ lại trầm xuống. Ông chậm rãi kể:
"Tôi nhập ngũ đầu năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi. Lúc ấy, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chúng tôi lên đường với một suy nghĩ rất giản dị: nếu Tổ quốc cần thì thanh niên phải có mặt."
Sau nhiều tháng huấn luyện, đơn vị của ông được điều động vào chiến trường Quảng Trị – nơi diễn ra những trận đánh vô cùng ác liệt. Những ngày ấy, bom đạn dội xuống không ngớt. Có những thời điểm đất đá rung chuyển suốt ngày đêm, cây cối cháy đen, chiến hào liên tục bị san phẳng.
Ông nhớ nhất một trận chiến bảo vệ cao điểm. Đơn vị chỉ còn chưa đầy một nửa quân số sau nhiều đợt pháo kích. Lương thực cạn dần, nước uống phải chia từng ngụm nhỏ. Thế nhưng không một ai nghĩ đến việc rời bỏ vị trí.
"Tôi còn nhớ người đồng đội thân thiết nhất của mình là anh Lê Văn Bình. Trước giờ nổ súng, anh chỉ cười rồi nói: 'Nếu mình không giữ được ngọn đồi này thì phía sau sẽ còn nhiều người phải hy sinh hơn.'"
Cuộc chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Đạn pháo phủ kín trận địa, khói bụi mịt mù. Khi trận đánh kết thúc, đơn vị đã giữ vững được vị trí nhưng nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Ông Hộ nghẹn ngào:
"Điều đau lòng nhất không phải là gian khổ hay bom đạn, mà là phải tiễn những người anh em vừa còn cùng ăn, cùng ngủ, cùng hẹn ngày chiến thắng trở về."
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với nhiều vết thương trên cơ thể nhưng niềm vui lớn nhất là được sống trong hòa bình. Ông tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới và luôn tích cực tham gia giáo dục truyền thống cho thanh thiếu niên địa phương.
Mỗi lần gặp các em học sinh, đoàn viên, ông đều nhắn nhủ:
"Các cháu hôm nay không còn phải cầm súng như thế hệ chúng tôi. Điều các cháu cần làm là học tập thật tốt, sống có trách nhiệm, biết yêu quê hương và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó chính là cách tri ân thiết thực nhất đối với những người đã ngã xuống."
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về những năm tháng "hoa lửa" vẫn còn nguyên trong trái tim người lính. Những câu chuyện ấy không chỉ nhắc nhớ về một thời gian khổ mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, sự hy sinh và trách nhiệm của mỗi người đối với Tổ quốc.
Đó là ngọn lửa truyền thống được truyền từ thế hệ cha anh đến thế hệ trẻ hôm nay và mai sau, để mỗi đoàn viên, thanh niên luôn tự hào về lịch sử dân tộc, tiếp tục viết nên những trang mới trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước.



