Bài viết

Người lính giữ Ô Cầu Dền suốt 60 ngày đêm.

Nghệ An18/07/2026Lữ Văn Phuôm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một chiến sĩ tự vệ Hà Nội. Đêm 19 tháng 12 năm 1946, khi cả thành phố chìm trong bóng tối và tiếng súng đầu tiên vang lên, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ giữ Ô Cầu Dền – một cửa ngõ quan trọng ở phía nam Thủ đô.

Ô Cầu Dền nhanh chóng trở thành chiến tuyến khốc liệt. Chúng tôi dựng chiến lũy bằng gạch đá, xe điện lật ngang, bàn ghế và bất cứ thứ gì có thể cản bước quân Pháp. Vũ khí chẳng có bao nhiêu: vài khẩu súng trường cũ, ít lựu đạn và những chai xăng tự chế. Nhưng điều chúng tôi có nhiều nhất là quyết tâm giữ từng góc phố, từng mái nhà của Hà Nội.

Ngày nào cũng có tiếng súng, tiếng đại bác và khói lửa. Có hôm chúng tôi chiến đấu từ sáng đến khuya, không kịp ăn một bữa cơm nóng. Đồng đội ngã xuống ngay bên chiến lũy, nhưng không ai lùi bước. Người này hy sinh thì người khác lập tức thay vị trí. Chúng tôi chỉ có một ý nghĩ: còn người thì còn trận địa.

Điều khiến tôi không bao giờ quên là tình cảm của người dân. Các mẹ, các chị lặng lẽ mang cơm nắm, bình nước, thuốc băng bó đến tận chiến hào. Nhiều cụ già thức trắng đêm đào công sự, chuyển đạn. Những em nhỏ làm liên lạc, len lỏi qua các con phố đổ nát để đưa thư và báo tin. Ô Cầu Dền không chỉ có người lính chiến đấu, mà cả nhân dân cùng đứng lên bảo vệ Thủ đô.

Suốt 60 ngày đêm, chúng tôi kiên cường bám trụ. Chúng tôi biết mình không thể đánh bại quân Pháp ngay lúc ấy, nhưng mỗi giờ cầm chân địch là thêm một cơ hội để Trung ương Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh rút lên căn cứ an toàn, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài.

Khi nhận lệnh rút khỏi Hà Nội, tôi ngoái nhìn Ô Cầu Dền lần cuối. Phố xá tan hoang, chiến lũy đổ nát, nhiều đồng đội đã nằm lại nơi đây. Dẫu vậy, trong lòng tôi không hề có cảm giác thất bại. Chúng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Sáu mươi ngày đêm chiến đấu ấy đã chứng minh rằng Hà Nội không bao giờ khuất phục và người Việt Nam quyết bảo vệ độc lập đến cùng.

Mỗi lần đi qua Ô Cầu Dền hôm nay, tôi lại nhớ những khuôn mặt đồng đội năm xưa. Họ đã hóa thành một phần của mảnh đất này. Và tôi tin rằng, chừng nào Hà Nội còn nhắc đến 60 ngày đêm khói lửa, chừng đó tinh thần "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh" vẫn sẽ sống mãi trong lòng các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn