Người Lính Giữ Rừng Và Những Vết Sẹo Trên Thân Cây
Sau chiến tranh, vùng đất Cần Giờ bị chất độc hóa học tàn phá trơ trụi, chỉ còn là một vùng sình lầy chết chóc. Tôi cùng các đồng đội TNXP nhận nhiệm vụ "hồi sinh" vùng đất này. Chúng tôi lội bì bõm dưới bùn lầy, đôi chân bị hàu cứa, bị mòng đốt, tay nâng niu từng mầm đước nhỏ để cắm xuống đất mặn.
Nhiều người nói chúng tôi "dã tràng xe cát", nhưng chúng tôi tin vào sức sống của thiên nhiên. Mỗi cây đước vươn lên là một lần chúng tôi cảm thấy như mình đang băng bó cho vết thương của quê hương. Tôi nhớ những đêm nằm trên chòi canh rừng, nghe tiếng cá quẫy, tiếng rừng rì rào, cảm thấy sự sống đang thực sự trở lại.
Giờ đây, Cần Giờ đã xanh ngắt, trở thành "lá phổi xanh" của Thành phố Hồ Chí Minh. Những vết sẹo do chiến tranh trên mặt đất đã được che phủ bởi tán lá. Với tôi, bảo vệ rừng cũng giống như bảo vệ thành quả của cuộc kháng chiến. Chúng tôi giữ rừng không chỉ cho hôm nay, mà cho con cháu muôn đời sau hiểu rằng: Để có được màu xanh này, chúng ta đã phải đánh đổi bằng biết bao máu và mồ hôi.



