Người lính giữ thành
Câu chuyện kể về những người lính công binh ngày đêm sửa chữa và bảo vệ cây cầu huyết mạch để các đoàn xe tiếp tục hành quân vào Nam.
Cựu chiến binh Lưu Văn Thành, sinh năm 1949, từng là chiến sĩ công binh làm nhiệm vụ tại Nghệ An trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Ông kể rằng vào những năm ấy, các cây cầu trên tuyến đường chi viện luôn là mục tiêu đánh phá của máy bay Mỹ.
Theo lời ông Thành, đơn vị của ông có nhiệm vụ sửa chữa cầu, vá đường và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vận tải. Công việc này rất nguy hiểm vì nhiều cây cầu vừa sửa xong đã bị bom đánh tiếp.
Ông nhớ nhất là cây cầu nhỏ bắc qua một con sông ở Nghệ An. Cây cầu ấy không lớn nhưng rất quan trọng vì là tuyến đường chính để xe chở lương thực, đạn dược đi qua. Máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá khiến cầu bị hư hỏng nhiều lần.
Có những đêm, sau khi bom vừa ngừng rơi, đơn vị của ông lại nhanh chóng ra cầu để sửa chữa. Mọi người mang theo gỗ, sắt, dây thép và làm việc trong ánh đèn pin rất yếu. Ai cũng phải tranh thủ từng phút vì chỉ cần chậm một chút là đoàn xe phía sau sẽ bị ùn lại.
Ông Thành kể rằng có lần trong lúc đang sửa cầu, còi báo động bất ngờ vang lên. Mọi người chưa kịp rời khỏi thì máy bay đã quay lại ném bom. Một người đồng đội tên Hải bị thương ở chân nhưng vẫn cố ở lại để giúp mọi người hoàn thành công việc. Hải nói rằng nếu cầu chưa sửa xong thì xe chưa thể đi qua được.
Gần sáng hôm đó, cây cầu cuối cùng cũng được sửa xong. Khi chiếc xe đầu tiên chạy qua an toàn, cả đơn vị ai cũng vui mừng. Nhưng ít ngày sau, anh Hải đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ trên cầu.
Đối với ông Thành, cây cầu năm ấy không chỉ là nơi làm việc mà còn là nơi ghi dấu lòng dũng cảm và sự hy sinh của những người lính công binh. Mỗi lần nhớ lại, ông vẫn không quên hình ảnh những người đồng đội âm thầm đứng giữa bom đạn để giữ cho những cây cầu luôn thông suốt.


