NGƯỜI LÍNH GIỮ THÀNH CỔ MÙA HÈ ĐỎ LỬA
Nhập ngũ năm 1970, bác Lê Văn Năm tham gia lực lượng bộ binh chiến đấu trên mặt trận Trị – Thiên. Năm 1972, bác trực tiếp tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1970, khi chiến tranh đang ở giai đoạn quyết liệt, chàng trai quê Sầm Sơn khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Trong đội hình bộ binh thuộc mặt trận Trị – Thiên, bác bước vào một trong những chiến trường cam go nhất cả nước.
Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu khốc liệt. Suốt 81 ngày đêm, bom đạn dội xuống dày đặc. Mỗi mét đất đều phải giành giật bằng máu và ý chí.
Là người lính bộ binh trực tiếp chiến đấu, bác sống giữa làn mưa pháo, giữa khói lửa không ngừng nghỉ. Trận địa có khi chỉ cách nhau vài chục mét. Có những đêm vừa chiến đấu, vừa đào công sự, vừa cáng thương binh ra phía sau.
Chiến đấu ở Thành cổ không chỉ là thử thách thể lực, mà còn là thử thách tinh thần. Đất đá bị cày xới liên tục. Nhiều đồng đội ngã xuống. Nhưng đội hình vẫn phải giữ, lá cờ vẫn phải đứng vững.
Từ năm 1970 đến năm 1973, bác hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ. Ba năm quân ngũ – nhưng là ba năm ở vào thời điểm dữ dội nhất của lịch sử.
Có những người lính trở về mang theo vết thương.
Có những người trở về mang theo ký ức không thể quên.



