Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Tuyên Quang06/08/2026Xã Lâm Giang (Đoàn xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc chiến.

Trong số những người lính trẻ có mặt ở chiến trường ấy là Nguyễn Văn Thạc.

Anh sinh năm 1952 tại Hà Nội.

Trước khi nhập ngũ, Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên có thành tích học tập nổi bật.

Anh từng đoạt giải trong kỳ thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc.

Một người trẻ yêu văn chương, yêu sách và có nhiều ước mơ.

Nhưng chiến tranh khiến anh rời giảng đường.

Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ và trở thành người lính.

Trong những ngày chiến đấu, anh vẫn mang theo một thế giới tinh thần rất khác với chiến trường.

Anh viết nhật ký.

Những trang viết ấy sau này được biết đến qua cuốn “Mãi mãi tuổi hai mươi”.

Điều đặc biệt ở nhật ký Nguyễn Văn Thạc là chiến tranh hiện lên qua tâm hồn của một người trẻ.

Có sự quyết tâm.

Có nỗi nhớ gia đình.

Có tình yêu.

Có những suy nghĩ về tương lai.

Có những câu hỏi mà chỉ người trẻ mới thường đặt ra.

Anh không viết như một người muốn trở thành huyền thoại.

Anh viết như một người đang sống giữa chiến tranh và cố gắng ghi lại những gì mình cảm nhận.

Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc chiến đấu tại Quảng Trị.

Anh hy sinh ngày 30/7/1972.

Khi ấy anh mới 20 tuổi.

Hai mươi tuổi.

Một tuổi đời rất ngắn.

Sau chiến tranh, những trang nhật ký của anh được tìm thấy và xuất bản.

Nhiều người trẻ đọc nhật ký ấy đã xúc động.

Bởi người viết không khác họ quá nhiều.

Anh cũng từng học tập.

Từng có bạn bè.

Từng yêu thích văn chương.

Từng mơ về tương lai.

Nhưng anh đã sống trong một thời đại mà tuổi trẻ phải gắn với chiến trường.

Nguyễn Văn Thạc không phải người duy nhất.

Có hàng nghìn sinh viên, học sinh, thanh niên đã rời giảng đường để nhập ngũ.

Có người trở về.

Có người không.

Những người như Nguyễn Văn Thạc để lại cho thế hệ sau không chỉ câu chuyện về sự hy sinh.

Họ còn để lại những suy nghĩ rất con người.

Nhờ những trang nhật ký ấy, chiến tranh không còn là những con số khô khan.

Chiến tranh có khuôn mặt của một chàng trai 20 tuổi.

Có một cuốn sổ nhỏ.

Có những dòng chữ viết vội.

Có một người mẹ ở quê nhà.

Có một tương lai chưa kịp thực hiện.

Và có một tuổi trẻ mãi dừng lại.

Ngày nay, khi một sinh viên ngồi trong thư viện, cầm trên tay cuốn sách của Nguyễn Văn Thạc, khoảng cách hơn nửa thế kỷ dường như ngắn lại.

Bởi người viết và người đọc đều là những người trẻ.

Chỉ khác rằng một người được sống trong hòa bình, còn một người đã phải gửi tuổi hai mươi của mình lại chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn