Người Lính Giữ Trạm Quân Y
Cựu chiến binh Tạ Văn Hưng, sinh ngày 11 tháng 01 năm 1950, quê quán xã Sơn Hà, huyện Bảo Thắng, tỉnh Lào Cai, từng là chiến sĩ quân y tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Ông Hưng sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng trung du miền núi phía Bắc. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày theo mẹ lên nương và những buổi đông lạnh giá nơi vùng cao Lào Cai. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn được cứu chữa cho những người lính nơi chiến trường.
Sau thời gian học quân y, ông được điều vào chiến trường miền Đông Nam Bộ làm nhiệm vụ tại một trạm quân y dã chiến giữa rừng sâu. Công việc của người lính quân y vô cùng vất vả. Ban ngày cứu thương, ban đêm lại chuyển thuốc men và chăm sóc thương binh dưới bom đạn.
Ông kể rằng những năm tháng chiến tranh thiếu thốn đủ bề. Thuốc men ít ỏi, nhiều lúc quân y phải tận dụng lá cây rừng để cầm máu và chữa bệnh cho bộ đội.
Trong tổ quân y của ông có chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Phương quê Hải Dương, người luôn tận tụy chăm sóc thương binh. Dù ngày hay đêm, hễ nghe có thương binh chuyển về là anh lập tức chạy đi hỗ trợ.
Mùa khô năm 1973, một trận càn lớn của địch diễn ra gần khu vực đóng quân của đơn vị. Suốt nhiều giờ liền, bom đạn dội xuống cánh rừng khiến thương binh chuyển về trạm quân y ngày càng nhiều.
Đêm hôm ấy, trạm quân y chật kín thương binh. Tiếng rên đau hòa cùng tiếng bom nổ làm không khí càng trở nên căng thẳng.
Giữa lúc mọi người đang khẩn trương cứu chữa, một quả pháo rơi gần làm hầm thuốc bị sập một phần. Nếu số thuốc còn lại bị cháy hoặc hư hỏng, hàng chục thương binh sẽ gặp nguy hiểm.
Không kịp suy nghĩ, anh Nguyễn Văn Phương lao vào khu hầm đang khói bụi mù mịt để kéo từng thùng thuốc ra ngoài.
Ông Tạ Văn Hưng xúc động kể lại:
“Phương lúc ấy ho liên tục vì khói nhưng vẫn cố ôm thuốc chạy ra cho anh em cứu thương.”
Khi anh vừa đưa được thùng thuốc cuối cùng ra khỏi hầm thì một tiếng nổ lớn vang lên. Mảnh pháo đã trúng anh trong lúc làm nhiệm vụ.
Dù bị thương rất nặng, anh Phương vẫn cố nắm tay ông Hưng và nói:
“Cứu thương binh trước… đừng lo cho tôi…”
Đó cũng là những lời cuối cùng của người chiến sĩ quân y trẻ tuổi.
Nhờ số thuốc được cứu kịp thời, nhiều thương binh trong đêm hôm ấy đã qua cơn nguy kịch. Nhưng sự hy sinh của anh Nguyễn Văn Phương trở thành nỗi day dứt không bao giờ phai trong lòng những người đồng đội.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Tạ Văn Hưng trở về quê hương Lào Cai tiếp tục công tác trong ngành y tế địa phương.
Đến nay, mỗi lần khoác chiếc áo blouse trắng khám bệnh cho người dân, ông lại nhớ về trạm quân y giữa rừng sâu và người đồng đội đã ngã xuống để giữ lại những thùng thuốc cứu người năm ấy.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Chiến tranh đã lùi xa nhưng tinh thần hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc sẽ mãi còn. Các cháu hôm nay phải biết sống nhân ái, có trách nhiệm và luôn trân trọng cuộc sống hòa bình.”



