Người lính giữ trận địa đến phút cuối
Trong chiến tranh, mỗi người lính đều có một vị trí chiến đấu.
Có người làm nhiệm vụ trinh sát, có người thông tin liên lạc, có người vận chuyển đạn dược. Còn với Hoàng Sơn, theo lời kể của ông Hoàng Thái, nhiệm vụ của ông là giữ trận địa.
Ông Hoàng Thái vẫn nhớ rất rõ:
"Nhiệm vụ khi đó là nhiệm vụ chú Sơn là bảo vệ trận địa mà tàu nó lên."
Chỉ một câu nói giản dị nhưng đủ để hình dung vị trí của người chiến sĩ trong những ngày đầu cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.
Giữ trận địa là giữ lấy điểm tựa của cả đơn vị.
Đó là nơi ngăn bước tiến của đối phương, là tuyến phòng ngự để bảo vệ đồng đội phía sau và bảo vệ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc.
Người được giao nhiệm vụ ấy phải chấp nhận đứng ở nơi hiểm nguy nhất.
Ông Hoàng Thái kể rằng Hoàng Sơn có sức khỏe tốt, thân hình cao lớn nên được đơn vị tin tưởng giao mang khẩu trung liên. Đó là loại vũ khí có hỏa lực mạnh nhưng rất nặng. Muốn sử dụng hiệu quả, người lính phải có đủ sức bền để vừa cơ động vừa chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt.
Không ai chọn nhiệm vụ nhẹ hơn cho mình.
Ngày ấy, khi Tổ quốc cần, những người lính chỉ biết nhận lệnh và lên đường.
Trận chiến diễn ra trong bầu không khí căng thẳng.
Theo ký ức của ông Hoàng Thái, đối phương liên tục tổ chức các đợt tiến công với lực lượng đông đảo. Sức ép đặt lên các trận địa phòng ngự ngày càng lớn.
Giữa những đợt tấn công ấy, Hoàng Sơn vẫn ở vị trí của mình.
Ông không có cơ hội lùi về phía sau.
Ông cũng không thể rời bỏ trận địa khi đồng đội vẫn còn chiến đấu.
Bởi với người lính, giữ vững vị trí được giao chính là mệnh lệnh.
Mỗi phút trận địa còn đứng vững là thêm một phút đồng đội phía sau có thời gian củng cố lực lượng.
Mỗi loạt đạn từ khẩu trung liên còn vang lên là thêm một lần ngăn bước tiến của đối phương.
Ông Hoàng Thái không kể Hoàng Sơn đã lập chiến công gì.
Ông chỉ kể rằng người thân của mình đã ở lại vị trí chiến đấu cho đến khi bị thương.
Đó chính là điều khiến ông luôn tự hào.
Trong trận đánh ấy, Hoàng Sơn bị trúng đạn vào chân.
Vết thương khiến ông không còn khả năng cơ động.
Người chiến sĩ giữ trận địa cuối cùng đã không thể tiếp tục chiến đấu như trước.
Sau đó, ông rơi vào tay quân đối phương.
Đó là kết thúc đau thương của một người lính đã hoàn thành nhiệm vụ theo cách của mình.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng trong ký ức của ông Hoàng Thái, hình ảnh Hoàng Sơn vẫn gắn liền với trận địa năm ấy.
Không phải ở khoảnh khắc hy sinh.
Mà là ở tư thế của một người lính đang làm nhiệm vụ.
Một người mang khẩu trung liên trên vai.
Một người đứng ở nơi gian khó nhất.
Một người không rời vị trí dù hiểm nguy đang cận kề.
Có lẽ, đối với người lính, giá trị của cuộc đời không được đo bằng quãng thời gian sống bao lâu, mà bằng việc mình đã làm gì trong thời khắc Tổ quốc cần đến.
Hoàng Sơn đã không trở về quê hương.
Nhưng trận địa mà ông cùng đồng đội bảo vệ đã trở thành một phần của lịch sử cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.
Hôm nay, khi nhắc lại tên ông, ông Hoàng Thái không nói nhiều về mất mát của gia đình.
Ông chỉ lặng lẽ kể về nhiệm vụ mà Hoàng Sơn đã nhận.
Bởi trong suy nghĩ của ông, người chiến sĩ ấy đã làm tròn bổn phận của mình.
Đó là bổn phận của một người lính đối với đơn vị.
Là trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc.
Và cũng là lời nhắn gửi cho các thế hệ mai sau: khi đất nước cần, luôn có những con người sẵn sàng đứng ở tuyến đầu, giữ vững trận địa bằng tất cả lòng dũng cảm và sự hy sinh của mình.



