Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GIỮ TRẬN ĐỊA TRONG NHỮNG NGÀY CUỐI CHIẾN TRANH

An Giang19/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà bình dị tại ấp Một, xã Hưng Thạnh, người cựu chiến binh Trần Văn Đực vẫn còn nhớ rất rõ những ngày cuối cùng của cuộc chiến tranh.

Ông từng là Đại đội trưởng Đại đội 1 Châu Thành Bắc. Đầu năm 1975, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ tiến công, tiêu diệt các cứ điểm quan trọng, giải phóng khu vực Hưng Thạnh – Phú Mỹ. Một trong những nhiệm vụ cấp bách là đánh chiếm Thất Cao Đài ngay trong đêm.

Theo ông Đực, nếu đánh trực diện sẽ có thể chịu tổn thất lớn. Vì vậy, ông cùng đồng đội lựa chọn phương án bao vây, chia cắt, đồng thời tranh thủ sự hỗ trợ của nhân dân địa phương.

Trong trận đánh, hỏa lực 12 ly 8 được sử dụng liên tục. Đạn đánh trúng mục tiêu khiến đội hình địch rối loạn. Nhiều tên bị tiêu diệt, số còn lại hoảng sợ bỏ chạy. Sau khi làm chủ trận địa, đơn vị tiếp tục tiến công đồn Cầu Quán ở Hưng Thạnh, tiêu diệt 26 tên địch.

Đến cuối tháng 2/1975, đơn vị giải phóng đồn Phú Mỹ, tiêu diệt thêm 6 tên và bắt sống 2 tên. Ở phía Bắc kênh Nguyễn Văn Tiếp, chỉ trong khoảng một tuần, Đại đội tiếp tục đánh chiếm và làm chủ thêm hai đồn.

Những trận đánh ấy góp phần tạo thế tiến công trên chiến trường, chuẩn bị cho những ngày tổng tiến công cuối cùng.

Ngày 30/4/1975, tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện đến với đơn vị. Niềm vui chiến thắng tràn ngập. Nhưng chiến tranh lúc ấy vẫn chưa hoàn toàn kết thúc ở mọi nơi. Tại khu vực cầu Dừa, xã Long Định, một số lực lượng địch vẫn cố thủ. Đại đội của ông tiếp tục tổ chức tiến công. Đến 13 giờ cùng ngày, đơn vị hoàn toàn tiếp quản Long Định, làm chủ tuyến đường 4.

Chiến tranh kết thúc, nhưng những vết thương vẫn ở lại. Ông Đực từng bị thương năm 1969, gãy chân phải do trúng đạn. Mảnh đạn vẫn còn trong cơ thể ông cho đến ngày nay.

Nhưng ông không xem đó là điều để than phiền. Với ông, được sống trong hòa bình mới là điều đáng quý nhất. Ông từng chia sẻ rằng thời chiến chỉ nghĩ phải sống để chiến đấu, để có ngày trở về; còn hôm nay, sống trong hòa bình càng khiến ông trân quý cuộc sống.

Câu chuyện của ông Đực là ký ức của một người trực tiếp chỉ huy chiến đấu trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến.

Bài học cho thanh niên: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của nhiều thế hệ. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết quý trọng cuộc sống, sống có trách nhiệm và đóng góp cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn