Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮ TRỌN KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

Cựu chiến binh Hoàng Thồng Họ – nạn nhân chất độc da cam, nhân chứng lịch sử của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, sau 55 năm rời chiến trường trở về địa phương nhưng hình ảnh những ngày chiến đấu gian khổ vẫn còn in sâu trong tâm trí.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Liên Hiệp (Đoàn xã Liên Hiệp)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI LÍNH GIỮ TRỌN KÝ ỨC MỘT THỜI HOA LỬA

HOÀNG THỒNG HỌ - NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH GIỮ TRỌN KÝ ỨC MỘT THỜI CHIẾN TRANH GIAN KHỔ

Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Thồng Họ – nạn nhân chất độc da cam

 

Trong căn nhà gỗ đơn sơ giữa núi rừng Hà Giang, mỗi khi có đoàn viên thanh niên đến thăm, ông Hoàng Thồng Họ lại cẩn thận mặc bộ quân phục đã được gìn giữ nhiều năm. Trên ngực áo xanh là những tấm huân, huy chương lấp lánh. Mái tóc ông đã bạc trắng, đôi tai không còn nghe rõ vì di chứng bom ép, sức khỏe giảm sút bởi ảnh hưởng của chất độc da cam, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh.

Bên cạnh ông luôn có một kỷ vật đặc biệt – chiếc võng bộ đội đã theo ông suốt những năm tháng hành quân trên dãy Trường Sơn và cùng ông trở về sau ngày đất nước thống nhất. Tấm võng đã sờn cũ, bạc màu, nhưng đối với ông đó là báu vật vô giá, gợi nhớ về tuổi trẻ, về những đêm rừng Tây Nguyên và về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Mối thù gia đình hun đúc lòng yêu nước

Từ khi còn nhỏ, ông Hoàng Thồng Họ đã mang trong lòng nỗi đau không thể nào quên. Hai bác trai của ông bị thực dân Pháp bắt giết rồi ném xuống vực sâu. Câu chuyện ấy trở thành vết thương tinh thần và là mối thù khắc sâu trong tâm trí cậu bé vùng cao.

Lớn lên trong những năm đất nước đang chìm trong khói lửa, ông thường xuyên nghe qua đài phát thanh những bài hát cách mạng hào hùng và những câu chuyện về đồng bào miền Nam đang kiên cường chống Mỹ. Mỗi giai điệu, mỗi câu chuyện đều như tiếp thêm ngọn lửa trong tim người thanh niên trẻ tuổi.

Năm vừa tròn 17 tuổi, khi gia đình dự định để người anh trai nhập ngũ, ông đã tình nguyện xin đi thay. Ông muốn anh ở nhà lập gia đình, chăm sóc cha mẹ già.

Những bài học chính trị làm sáng rõ lý tưởng

Sau khi nhập ngũ, ông được huấn luyện ba tháng tại đơn vị JE41 ở Bắc Thái, nay là tỉnh Thái Nguyên.

Ngoài những giờ luyện tập điều lệnh, bắn súng và hành quân, điều khiến ông nhớ nhất là các buổi học chính trị. Qua lời giảng của cán bộ, ông hiểu sâu sắc hơn về lịch sử dân tộc, về truyền thống chống ngoại xâm bất khuất của cha ông, về Cách mạng Tháng Tám, về Chiến thắng Điện Biên Phủ và về cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt.

Những bài học ấy giúp ông nhận ra rằng việc cầm súng không chỉ để trả mối thù gia đình, mà còn để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc và để thế hệ mai sau được sống trong hòa bình.

“Nhờ học chính trị, tôi hiểu rõ hơn vì sao mình chiến đấu. Từ đó càng quyết tâm hơn, dù gian khổ thế nào cũng không lùi bước.”

Hành quân vào chiến trường Tây Nguyên

Sau khi hoàn thành huấn luyện, ông cùng cả tiểu đoàn tập kết tại ga Phú Yên, Thái Nguyên để lên tàu vào chiến trường B – Tây Nguyên.

Cuối năm 1970, đơn vị dừng chân tại Quảng Bình và đón Tết năm 1971. Đó là cái Tết xa nhà đầu tiên của người lính trẻ. Không có cha mẹ, không có bếp lửa gia đình, chỉ có tình đồng đội sưởi ấm giữa núi rừng.

Sáng mùng 2 tháng Giêng năm Tân Hợi, tiểu đoàn bắt đầu cuộc hành quân bộ kéo dài 28 ngày đêm vượt Trường Sơn, băng qua núi cao, rừng sâu và suối dữ để tiến vào chiến trường Tây Nguyên.

Người chiến sĩ thông tin của pháo binh tầm xa

Vào đến chiến trường, ông được bổ sung về Đại đội C20 (thường gọi là C13), làm nhiệm vụ thông tin cho đơn vị pháo binh tầm xa.

Nhiệm vụ của ông là bảo đảm mạch liên lạc giữa sở chỉ huy và các trận địa pháo luôn thông suốt. Trong chiến tranh, mỗi đường dây thông tin đều là mạch máu của trận đánh. Nếu thông tin gián đoạn, mệnh lệnh chỉ huy có thể không đến được đúng lúc.

Nhiều lần, giữa tiếng bom và pháo nổ, ông cùng đồng đội vẫn lao ra nối lại những đoạn dây bị đứt, giữ cho các khẩu pháo tiếp tục nhả đạn yểm trợ cho bộ binh tiến công.

Vết thương âm thầm của chiến tranh

Trong một trận bom ác liệt, ông bị sức ép của bom hất ngã xuống đất. Tai ù đặc, đầu óc choáng váng, nhiều ngày sau ông vẫn không nghe rõ. Từ đó, thính lực của ông suy giảm đáng kể.

Không có thời gian nghỉ ngơi, ông chỉ nghỉ ngắn rồi tiếp tục trở lại với nhiệm vụ. Đến tận hôm nay, đôi tai nặng của ông vẫn là dấu tích không thể xóa nhòa của chiến tranh.

Ký ức đau thương về 13 đồng đội

Trong vô vàn ký ức chiến trường, có một câu chuyện khiến ông không bao giờ quên.

Một lần, một tiểu đội gồm 14 chiến sĩ được giao nhiệm vụ đi trinh sát địa điểm lắp đặt hệ thống thông tin. Trong quá trình làm nhiệm vụ, địch phát hiện và bí mật gài mìn trên đường trở về.

Khi hoàn thành nhiệm vụ, các chiến sĩ không hề biết phía trước là cái bẫy chết người.

Tiếng nổ dữ dội xé toạc núi rừng.

Chỉ trong khoảnh khắc, 13 đồng chí đã anh dũng hy sinh.

Chỉ duy nhất một người sống sót. Điều kỳ diệu là đồng chí ấy được một ụ tổ mối lớn che chắn bớt sức công phá của quả mìn nên giữ được tính mạng, trở về đơn vị báo cáo lại toàn bộ sự việc.

Khi kể đến đây, giọng ông chùng xuống: “Chiến tranh tàn khốc lắm. Hôm qua còn cùng nhau ăn cơm, hôm sau đã không còn nữa.”

Trở về nhưng chiến tranh vẫn còn ở lại

Sau khi trực tiếp tham gia chiến dịch Xuân – Hè năm 1972 và tiếp tục phục vụ trong quân ngũ, đến tháng 10 năm 1976, ông được phục viên trở về quê hương.

Ông trở về trong niềm vui đất nước hòa bình, nhưng trong cơ thể vẫn mang theo những di chứng nặng nề. Những năm sau này, sức khỏe ông giảm sút và ông được công nhận là nạn nhân chất độc da cam/dioxin.

Bom đạn đã làm đôi tai ông không còn nghe rõ. Chất độc hóa học khiến sức khỏe suy yếu dần theo năm tháng. Nhưng chưa bao giờ ông than phiền hay bi quan.

Người kể chuyện cho thế hệ hôm nay

Mỗi khi đoàn viên thanh niên đến thăm, ông lại lấy chiếc võng cũ ra giới thiệu như một chứng nhân lịch sử. Với ông, chiếc võng ấy là ký ức của tuổi trẻ, của những đêm mắc võng giữa đại ngàn, của những đồng đội đã mãi mãi nằm lại.

Ông chậm rãi kể chuyện, còn những người trẻ ngồi lặng nghe, càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương và tuổi xuân của biết bao người lính.

Ông nhắn nhủ:

“Các bác ngày xưa chiến đấu để các cháu hôm nay được sống trong hòa bình. Vì vậy phải biết trân trọng cuộc sống, học tập thật tốt và góp sức xây dựng quê hương, đất nước.”

Câu chuyện của cựu chiến binh Hoàng Thồng Họ là câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và về nghị lực vượt lên nỗi đau chiến tranh.

Người lính năm xưa trở về với đôi tai không còn nghe rõ, với cơ thể mang di chứng chất độc da cam, nhưng vẫn giữ trong tim ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt.

Và bên chiếc võng bạc màu năm tháng, ông tiếp tục kể cho thế hệ trẻ nghe về một thời “hoa lửa” – thời tuổi trẻ mà cả một thế hệ đã hiến dâng trọn vẹn cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn