Người lính giữ tuyến đường đêm
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác Đỗ Văn Minh đã cùng đồng đội ngày đêm bảo vệ những tuyến đường vận chuyển chiến lược phục vụ tiền tuyến. Dưới mưa bom bão đạn, người lính trẻ vẫn kiên cường bám đường, giữ vững mạch nối chi viện cho chiến trường miền Nam. Câu chuyện của bác là biểu tượng đẹp về lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.
Năm 1974, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác Đỗ Văn Minh của xã Hoằng Thanh tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, bác đứng thật lâu bên bờ sông quê, nơi tuổi thơ từng gắn bó với những buổi chiều chăn trâu, thả diều. Mang theo niềm tin và lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, bác bước vào quân ngũ với quyết tâm góp sức mình bảo vệ Tổ quốc.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ tuyến đường vận chuyển quân lương vào chiến trường. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi đây là mục tiêu đánh phá ác liệt của máy bay địch. Ban ngày, đơn vị phải ngụy trang kín đáo trong rừng sâu; đêm xuống lại tranh thủ sửa đường, dẫn xe qua những đoạn hư hỏng do bom cày xới. Có những hôm vừa san lấp xong hố bom thì tiếng máy bay lại gầm rú kéo đến.
Bác Minh nhớ mãi một đêm mưa lớn giữa núi rừng Trường Sơn. Đoàn xe vận tải đang di chuyển thì bất ngờ một cây cầu tạm bị bom đánh sập. Không kịp nghỉ ngơi, cả đơn vị lao vào sửa chữa trong bóng tối để kịp thông đường trước khi trời sáng. Bùn đất bám đầy quần áo, đôi tay phồng rộp vì cuốc xẻng nhưng không ai than vãn. Với người lính năm ấy, giữ cho tuyến đường thông suốt cũng chính là giữ niềm hy vọng chiến thắng cho tiền tuyến.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác Minh trở về quê hương và bắt đầu cuộc sống lao động bình dị. Dù chiến tranh đã lùi xa nhưng ký ức về những đêm giữ đường giữa đại ngàn Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí bác. Mỗi lần kể lại cho con cháu nghe, bác luôn nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ, hy sinh của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam năm ấy.



