NGƯỜI LÍNH GIỮ TUYẾN HÀNH LANG TRƯỜNG SƠN
Nguyễn Hồng Quân nhập ngũ tháng 5 năm 1964, khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông là chiến sĩ bộ binh thuộc Sư đoàn 403, trực tiếp chiến đấu và bảo vệ tuyến vận tải chiến lược trên dãy Trường Sơn, đoạn qua tỉnh Quảng Bình và bắc Quảng Trị. Trong những năm tháng bom đạn ác liệt, ông vừa là người cầm súng, vừa là người giữ mạch sống cho tiền tuyến. Ký ức Trường Sơn theo ông suốt cuộc đời binh nghiệp.
Những cánh rừng Trường Sơn năm ấy không có màu xanh bình yên như hôm nay. Rừng cháy sém vì bom, đất đá bật tung sau mỗi trận B-52, còn con người thì phải học cách sống chung với cái chết. Nguyễn Hồng Quân khi đó là chiến sĩ bộ binh, trực thuộc Trung đoàn thuộc Sư đoàn 403, làm nhiệm vụ bảo vệ hành lang vận tải từ Đường 20 Quyết Thắng (Quảng Bình) vào sâu chiến trường Quảng Trị.
Bác Quân kể, giọng chậm lại khi nhắc đến những đêm gùi hàng:
“Đêm Trường Sơn tối lắm, chỉ nghe tiếng lá rừng và tiếng thở của anh em. Bom nổ đâu đó, nhưng hàng thì vẫn phải đi, vì phía trước đang chờ.”
Có những chuyến hành quân kéo dài hàng tuần, lương thực cạn dần, nước uống phải hứng từ lá rừng. Đồng đội ngã xuống, người còn sống chỉ kịp chôn cất sơ sài rồi tiếp tục lên đường. Người viết vẫn nhớ câu bác nói, mộc mạc mà ám ảnh:
“Hồi đó không nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ nếu mình dừng lại thì phía trước sẽ đói đạn.”
Chính trong những tháng năm ấy, Nguyễn Hồng Quân được tôi luyện như thép, trở thành người lính vững vàng giữa ranh giới sống – chết, góp phần giữ vững mạch máu chiến lược của cuộc kháng chiến chống Mỹ.



