Người lính giữ vị trí trong cơn mưa bom
Buổi chiều hôm ấy, bầu trời đột ngột tối sầm. Tiếng máy bay gầm rú từ xa rồi nhanh chóng áp sát. Đơn vị lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.
Anh Lợi – chiến sĩ gác tiền tiêu – đang ở vị trí phía ngoài. Khi nghe tín hiệu báo động, anh có thể rút về phía sau như mọi người. Nhưng nếu rời vị trí, đơn vị sẽ mất đi một điểm cảnh giới quan trọng.
Anh chọn ở lại.
Bom bắt đầu rơi. Mặt đất rung chuyển, cây cối đổ rạp. Đất đá bắn tung lên xung quanh. Anh nằm ép sát xuống hố cá nhân, tay vẫn giữ chặt khẩu súng.
Mỗi đợt bom qua đi, anh lại ngẩng lên quan sát. Tai anh vẫn lắng nghe, mắt dõi theo từng chuyển động nhỏ.
Một lúc sau, tiếng bom thưa dần. Khói bụi còn chưa tan hết, anh đã phát hiện một nhóm địch di chuyển ở xa. Anh lập tức báo về đơn vị.
Nhờ thông tin đó, đơn vị kịp thời chuẩn bị, tránh được bất ngờ.
Khi mọi việc qua đi, đồng đội hỏi:
– Sao không rút?
Anh chỉ nói:
– Có người phải ở lại.
Một câu trả lời đơn giản, nhưng chứa đựng cả trách nhiệm của người lính.



