NGƯỜI LÍNH GIỮ VỮNG LỜI THỀ TUỔI 20
Năm 1971, khi mới vừa bước qua tuổi 17, ông xung phong nhập ngũ, vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 27, Sư đoàn 320B.
Ngày đầu hành quân vượt sông Thạch Hãn, trời đêm tối đặc quánh mùi khét của bom napalm còn vương trên mặt nước. Những chiếc phao cũ bị đạn xé rách, nhiều chiến sĩ phải ôm ba lô làm phao để bơi sang. “Nước lạnh buốt mà ai cũng cắn răng, chỉ sợ lộ dấu vết”, ông nhớ lại.
Trận đánh ám ảnh ông nhất diễn ra ở điểm cao 367. Đơn vị phải bám trụ ba ngày liền dưới hỏa lực pháo 105 ly. Đất đá dội xuống như mưa rào, nhiều hầm sập ngay trước mắt. Ông nhớ người đồng đội tên Huấn – mới 18 tuổi – bị thương nặng nhưng vẫn ghì khẩu B41 trên tay, nói khẽ: “Còn thở là còn bắn”. Đến phút cuối, Huấn vẫn giữ chặt khẩu súng, như giữ lời hứa với Tổ quốc.
Chiều 30-4-1975, ông Tùng cùng các đơn vị hành quân từ hướng Củ Chi tiến vào Sài Gòn. Khi xe tăng húc đổ cổng dinh, ông đứng lặng, nước mắt ứa ra. “Tụi tôi đã đi qua bao nhiêu xác bạn bè, bao nhiêu cánh rừng cháy dở… để đến được ngày này”, ông nghẹn giọng.
Năm 1978, ông tiếp tục lên đường sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Hơn ba năm trên đất bạn, ông cùng đơn vị truy quét tàn quân Pol Pot, giải cứu nhiều dân lành khỏi nạn diệt chủng.
Giờ đây ở tuổi thất thập, ngồi bên hiên nhà nhìn hàng tre già trước gió, ông Tùng vẫn không quên những gương mặt tuổi đôi mươi đã nằm lại. “Hòa bình này được đánh đổi bằng cả một thế hệ. Các cháu sống hôm nay, đừng quên điều đó”, ông nói, giọng trầm xuống theo những ký ức chưa bao giờ phai.



