Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI LÍNH GIỮA ĐẠI NGÀN NƯỚC BẠN LÀO

Có những miền đất, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của người lính. Với cựu chiến binh Phạm Văn Thành, đó là những cánh rừng đại ngàn trên đất nước bạn Lào – nơi tuổi mười tám của ông đã hòa cùng tiếng bom, tiếng súng và tình đồng chí, tình hữu nghị Việt – Lào keo sơn.

Quảng Ngãi25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những miền đất, dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ, vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức của người lính. Với cựu chiến binh Phạm Văn Thành, đó là những cánh rừng đại ngàn trên đất nước bạn Lào – nơi tuổi mười tám của ông đã hòa cùng tiếng bom, tiếng súng và tình đồng chí, tình hữu nghị Việt – Lào keo sơn.

Năm 1969, chàng trai trẻ Phạm Văn Thành rời quê hương Quảng Ngãi để lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ ông đứng bên hiên nhà, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố nén nước mắt. Bà chỉ dặn con một câu giản dị:

“Con đi đánh giặc, nhớ giữ gìn sức khỏe. Vì nước mà chiến đấu, vì đồng đội mà sống cho trọn nghĩa tình.”

Mang theo lời mẹ, Thành bước vào quân ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào lực lượng Bộ đội Trường Sơn, hành quân vượt qua biết bao núi cao, suối sâu để đến với chiến trường nước bạn Lào.

Những ngày đầu đặt chân đến đất Lào, người lính trẻ quê Quảng Ngãi không khỏi ngỡ ngàng trước núi rừng mênh mông. Trước mắt ông là những dãy núi nối tiếp nhau, những cánh rừng già bạt ngàn và những con đường nhỏ quanh co chìm trong mây núi.

Nhưng phía sau vẻ đẹp của núi rừng là sự khốc liệt của chiến tranh.

Máy bay địch thường xuyên quần thảo trên bầu trời. Mỗi khi tiếng động cơ vọng từ xa, cả đơn vị lập tức vào vị trí. Những trận bom dữ dội khiến cây rừng đổ ngổn ngang, đất đá tung lên mù mịt. Có những đoạn đường vừa được sửa xong, chỉ sau một trận bom đã lại bị cày xới.

Nhiệm vụ của đơn vị Thành là hành quân, chiến đấu bảo vệ tuyến đường chiến lược, bảo đảm cho những đoàn quân và hàng hóa tiếp tục vượt Trường Sơn tiến về phía trước.

Một đêm mưa năm 1971, đơn vị nhận được lệnh khẩn trương cơ động qua một khu vực trọng điểm trên đất bạn Lào. Đoàn quân vừa hành quân được một quãng thì bất ngờ tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Tiếng bom nổ chát chúa.

Đất rừng rung chuyển. Cả đơn vị nhanh chóng tản ra, tìm nơi ẩn nấp. Trong ánh chớp của bom đạn, Thành nghe tiếng đồng đội gọi lớn:

“Có người bị thương! Cứu đồng chí ấy!”

Không kịp suy nghĩ, Thành cùng hai đồng đội lao về phía tiếng gọi. Dưới một hố bom mới, một chiến sĩ trẻ đang bị thương ở chân. Bom đạn vẫn tiếp tục trút xuống, nhưng họ quyết không bỏ lại đồng đội.

Ba người thay nhau dìu và cáng người bị thương vượt qua đoạn rừng đầy khói lửa. Khi đến nơi an toàn, Thành mới nhận ra áo mình đã rách vì mảnh đất đá văng lên, bàn tay bê bết máu vì gai rừng và những vết xước.

Người đồng đội được cứu sống nắm chặt tay Thành:

“Nếu không có các cậu, chắc tôi đã nằm lại ở đây rồi…”

Thành chỉ cười:

“Trong chiến tranh, còn đồng đội là còn tất cả. Không ai được bỏ lại phía sau.”

Trên chiến trường nước bạn, những người lính Việt Nam không chỉ chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc mình mà còn sát cánh cùng nhân dân và lực lượng cách mạng Lào. Những năm tháng ấy đã vun đắp nên tình đoàn kết đặc biệt giữa hai dân tộc.

Có những lần hành quân qua bản làng, đồng bào Lào chia cho bộ đội từng nắm xôi, từng bát nước. Những món quà nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao đã sưởi ấm trái tim những người lính xa quê.

Ông Thành vẫn thường nhắc về một người bạn Lào đã từng dẫn đường cho đơn vị qua những cánh rừng hiểm trở. Người thanh niên ấy không quản hiểm nguy, cùng bộ đội Việt Nam vượt qua những khu vực bom đạn.

“Chúng tôi không nói được nhiều tiếng của nhau, nhưng đều hiểu một điều: cùng chung một chiến hào thì phải sống chết có nhau.” – ông Thành xúc động kể lại.

Những năm tháng chiến tranh đi qua, biết bao người lính đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng xa xôi. Phạm Văn Thành may mắn được trở về quê hương Quảng Ngãi sau ngày đất nước thống nhất.

Hôm nay, ở tuổi ngoài bảy mươi, mái tóc đã bạc nhưng ký ức của người lính năm nào vẫn không hề phai nhạt. Mỗi lần nhắc đến chiến trường Lào, ông lại lặng người khi nhớ về những đồng đội đã hy sinh tuổi xuân nơi đất bạn.

Ông tâm sự:

“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Điều còn lại lớn nhất không phải là những trận đánh, mà là tình đồng đội và tình nghĩa giữa nhân dân hai nước Việt Nam – Lào. Đó là những điều theo tôi suốt cả cuộc đời.”

Chiến tranh đã lùi xa, những con đường Trường Sơn năm xưa giờ đã xanh trở lại. Nhưng trong ký ức của cựu chiến binh Phạm Văn Thành, vẫn còn đó tiếng bước chân hành quân giữa đại ngàn, tiếng gọi nhau trong bom đạn và hình bóng những người đồng đội không bao giờ trở về.

Câu chuyện của ông là câu chuyện về một thế hệ đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc, về những người lính đã vượt qua muôn vàn gian khổ, hiểm nguy để viết nên trang sử hào hùng trên chiến trường nước bạn Lào.

Họ đã đi qua lửa đạn để giữ gìn hòa bình. Và giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, tình đồng chí, tình hữu nghị Việt – Lào đã trở thành ngọn lửa không bao giờ tắt – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của nghĩa tình và của một thời tuổi trẻ mãi mãi không quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn