Cựu chiến binh

NGƯỜI LÍNH GIỮA DÒNG NGƯỜI CHIẾN THẮNG

Giữa dòng người hân hoan ngày chiến thắng, người lính đứng đó không chỉ với niềm vui, mà còn với nỗi xúc động xen lẫn trách nhiệm, suy tư và những ký ức không bao giờ phai.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm ấy, khi thành phố đã hoàn toàn giải phóng, dòng người đổ ra đường như nước lũ, nhưng là “lũ của niềm vui”. Người dân reo hò, ôm nhau, cười nói, những lá cờ được giương cao, những tiếng gọi nhau đầy xúc động vang lên khắp phố phường. Trong dòng người ấy, tôi – một người lính – đứng lặng nhìn khung cảnh mà suốt bao năm chiến đấu luôn mơ được thấy. Nhưng tôi không reo hò như họ, không cười thật lớn như họ. Trái tim tôi đập mạnh, ấm nóng, nhưng lại mang cảm xúc rất riêng của người đã đi qua bom đạn.

Người dân ùa lại phía chúng tôi. Có người nắm tay, có người ôm chầm, có người rưng rưng nước mắt nói câu đơn giản mà thiêng liêng:
“Nhờ các chú mà hôm nay chúng tôi mới được sống như thế này…”

Những lời ấy khiến tôi không khỏi xúc động. Nhưng đồng thời, trong lòng cũng dấy lên một cảm giác nặng trĩu – bởi tôi biết, để có được niềm vui hôm nay, đã có biết bao máu xương của đồng đội, của nhân dân, của những người đã âm thầm hy sinh. Chúng tôi chỉ là những người may mắn còn sống để đứng giữa dòng người chiến thắng, còn nhiều người đáng lẽ cũng phải có mặt trong ngày này lại đang nằm ở nơi nào đó – trong nghĩa trang, trong rừng sâu, hay đã hòa vào đất mẹ.

Giữa dòng người chiến thắng ấy, tôi nhận ra một điều: chiến tranh không chỉ rạch những vết thương trên thân thể, mà còn khắc sâu vào tâm hồn mỗi người lính. Khi mọi người hò reo, tôi lại nhớ những đêm hành quân im lặng, những lần nằm sát đất tránh pháo, những ngày chỉ có nắm cơm khô nhưng vẫn quyết giữ trận địa. Tôi nhớ những người đã đi bên mình, chia nhau từng ngụm nước, từng củ khoai, từng tia hy vọng – rồi cuối cùng không còn nữa.

Nhưng nhìn xung quanh, tôi cũng thấy những niềm vui rất thật, rất đời thường, rất đáng được trân trọng. Có gia đình dắt nhau ra đường, ba thế hệ cùng ôm nhau khóc. Có người mẹ đẩy chiếc xe đạp cũ, trên giỏ xe cắm lá cờ nhỏ, gương mặt vẫn còn hằn vết của những năm tháng lo âu, nhưng ánh mắt lại sáng lên như trẻ lại vài chục tuổi. Có những chàng thanh niên chưa từng ra chiến trường nhưng lòng thì cháy bỏng yêu nước, nhìn bộ đội bằng ánh mắt khâm phục.

Ở giữa dòng người ấy, tôi cảm nhận rõ ràng mình không chỉ là chiến sĩ trong chiến tranh, mà còn là người lính của hòa bình. Đất nước cần mình không phải chỉ để cầm súng, mà còn để xây dựng, để giữ gìn, để bảo vệ cuộc sống yên bình này. Dòng người chiến thắng không chỉ cuốn tràn niềm vui, mà còn cuốn theo trách nhiệm lịch sử đặt lên vai thế hệ chúng tôi.

Ngày ấy, tôi hiểu rằng: chiến thắng không chỉ là chiếm được thành phố, mà là chiếm lại niềm tin của nhân dân, chiếm lại tương lai cho đất nước. Và giữa dòng người chiến thắng, tôi lặng lẽ hứa với chính mình – sống sao cho xứng đáng với cái ôm của người dân, với nụ cười của những đứa trẻ, và nhất là với những đồng đội đã nằm xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn