Người lính giữa mùa bình yên
Người lính giữa mùa bình yên
Câu chuyện Người lính giữa mùa bình yên
Ông Nguyễn Văn May – xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai
Diện chính sách: Thương binh, suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%
Ông Nguyễn Văn May là một thương binh của xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai, thuộc diện suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%. Như nhiều người lính trở về từ chiến tranh, ông mang theo vết thương của thời hoa lửa, nhưng đồng thời cũng mang theo phẩm chất kiên cường, lòng yêu nước và tình cảm sâu nặng với quê hương.
Thế hệ hôm nay có thể nhìn thấy ở ông một người cao tuổi bình dị giữa cuộc sống đời thường. Nhưng phía sau dáng vẻ bình dị ấy là một tuổi trẻ đã đi qua những ngày tháng gian nan vì độc lập, tự do của đất nước. Câu chuyện về ông Nguyễn Văn May là câu chuyện về sự trở về: trở về với mái nhà, với xóm làng, với đời sống hòa bình; nhưng cũng là hành trình không ngừng vượt lên vết thương để sống có ích.
Trong một buổi gặp gỡ được tái hiện, người đoàn viên trẻ hỏi ông May:
“Thưa bác, bác nghĩ gì khi nhìn thấy đất nước và quê hương ngày càng đổi thay?”
Ông May trả lời bằng giọng trầm ấm:
“Bác thấy mừng. Người lính đi qua chiến tranh chỉ mong một điều: quê hương yên, dân mình có cuộc sống tốt hơn. Thấy trẻ con được học, thấy nhà cửa khang trang, thấy đường làng sáng lên, thế là mừng rồi.”
Lời nói ấy chứa đựng khát vọng chung của một thế hệ. Họ ra đi không phải để tìm kiếm lợi ích riêng, mà bởi tin rằng ngày mai của đất nước sẽ tươi sáng hơn. Trong chiến tranh, mỗi người lính đều có một nỗi nhớ nhà, một ước mơ bình dị. Nhưng họ sẵn sàng gác lại những điều riêng tư để bảo vệ điều lớn lao hơn: sự bình yên của quê hương, tương lai của dân tộc.
Những năm tháng gian khổ đã để lại thương tật trên cơ thể ông Nguyễn Văn May. Thương tật là một phần của cuộc đời người lính; là dấu tích của cống hiến, nhưng cũng là thử thách kéo dài trong thời bình. Có những khi sức khỏe không cho phép làm việc như mong muốn. Có những lúc những vết thương cũ khiến cuộc sống trở nên nặng nề hơn. Nhưng người thương binh ấy vẫn giữ sự bình thản và niềm tin.
Ông từng nói trong đoạn đối thoại tái hiện:
“Có đau thì cũng phải cố. Bởi còn sống là còn có trách nhiệm với gia đình, với quê hương. Không ai được chọn hoàn cảnh của mình, nhưng mình có thể chọn cách đối diện.”
Đó là một lời dặn đầy bản lĩnh. Nó không chỉ dành cho những người từng trải qua chiến tranh, mà còn dành cho thanh niên hôm nay. Cuộc sống hiện đại có nhiều cơ hội, nhưng cũng có không ít thử thách. Có người trẻ dễ nản lòng trước thất bại, dễ bỏ cuộc trước một khó khăn nhỏ. Câu chuyện của ông May nhắc rằng bản lĩnh không phải là không gặp khó khăn; bản lĩnh là biết đứng dậy, biết đi tiếp và biết làm điều đúng dù con đường không dễ dàng.
Người đoàn viên trẻ hỏi:
“Bác muốn nói điều gì với chúng cháu?”
Ông May nhìn người đối diện rồi nói:
“Các cháu phải biết thương nhau. Người sống có nghĩa thì đi đâu cũng được quý. Có sức thì giúp người khác. Có kiến thức thì giúp quê hương phát triển. Đó là cách sống không phụ công người đi trước.”
Câu nói ấy giản dị nhưng là lời nhắn sâu sắc về đạo lý. Hòa bình không chỉ được giữ gìn bằng những lời tuyên bố lớn lao. Hòa bình được giữ gìn từ sự đoàn kết trong xóm làng, từ tinh thần tương trợ, từ việc mỗi người sống có trách nhiệm, không vô cảm trước khó khăn của người khác.
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn May cũng gợi mở cho tổ chức Đoàn một nhiệm vụ bền bỉ: tiếp tục làm tốt công tác giáo dục truyền thống, chăm lo gia đình chính sách, tổ chức các hoạt động “đền ơn đáp nghĩa” thiết thực và tạo môi trường để đoàn viên, thanh niên được rèn luyện qua việc làm vì cộng đồng. Khi người trẻ được tiếp xúc với những nhân chứng sống, lịch sử sẽ trở nên gần gũi, chân thực và có sức lay động mạnh mẽ hơn.
Ông Nguyễn Văn May là hình ảnh của người lính giữa mùa bình yên: mang thương tật nhưng không mất niềm tin; đi qua đau thương nhưng vẫn hướng về tương lai; sống lặng lẽ nhưng để lại bài học sâu sắc về ý chí và trách nhiệm.
Thông điệp ông gửi tới đoàn viên, thanh niên xã Khánh Hòa là hãy sống xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hãy học tập, lao động, rèn luyện, biết sẻ chia và dám cống hiến. Khi tuổi trẻ biết giữ gìn mùa bình yên bằng những việc làm thiết thực, câu chuyện thời hoa lửa sẽ không khép lại, mà tiếp tục lan tỏa trong từng bước trưởng thành của quê hương.



