Bài viết

NGƯỜI LÍNH GIỮA MÙA HOA MẬN

31/07/2026Xã Bắc Quang (Đoàn xã Bắc Quang)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI LÍNH GIỮA MÙA HOA MẬN

Tháng Hai năm 1979.

Trên những dãy núi đá trùng điệp của vùng biên cương phía Bắc, mùa xuân vừa chớm đến. Những cây mận nở trắng sườn đồi, hoa đào còn e ấp trong sương sớm. Nhưng tiếng chim chưa kịp gọi mùa thì tiếng pháo đã xé toang bầu không khí yên bình.

Đêm 16 rạng sáng 17 tháng 2, nhiều đơn vị nhận lệnh khẩn cấp vào vị trí chiến đấu. Trong số những người lính ấy có chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Minh, mới hai mươi mốt tuổi, quê ở một vùng đồng bằng ven sông Hồng. Anh nhập ngũ chưa đầy hai năm, chưa một lần được về phép kể từ ngày khoác lên mình màu áo lính.

Trước giờ lên đường, Minh chỉ kịp viết vài dòng ngắn ngủi gửi về gia đình:

"Mẹ đừng lo cho con. Nếu Tổ quốc cần, con sẽ đứng ở nơi đầu sóng, ngọn gió để giữ từng tấc đất quê hương."

Lá thư chưa kịp gửi thì chiến sự bùng nổ.

Những ngày đầu, quân và dân địa phương cùng bộ đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Nhiều vị trí phải bám trụ trên các điểm cao giữa rét cắt da và mưa phùn. Đạn pháo liên tục dội xuống các bản làng, đường tiếp tế bị chia cắt. Những người lính vừa chiến đấu, vừa dìu người già, cõng trẻ nhỏ sơ tán khỏi vùng nguy hiểm.

Minh cùng đồng đội được giao giữ một điểm cao khống chế con đường dẫn vào thị trấn. Mỗi người chỉ có một hầm cá nhân nông giữa nền đá cứng.

Đêm xuống, gió từ các khe núi rít từng cơn lạnh buốt.

Ngồi tựa lưng vào vách đá, Minh lấy từ túi áo ra bức ảnh gia đình đã bạc màu. Anh nhìn thật lâu rồi cẩn thận cất lại.

Một đồng đội hỏi:

– Nhớ nhà lắm phải không?

Minh cười hiền:

– Có chứ. Nhưng nếu mình lùi một bước thì quê hương phía sau sẽ không còn bình yên nữa.

Câu nói ấy trở thành động lực cho cả tổ chiến đấu.

Những ngày tiếp theo, trận địa liên tục hứng chịu các đợt tiến công. Đất đá bị cày xới, cây rừng gãy đổ, khói thuốc súng phủ kín sườn núi.

Có hôm, lương thực chưa tới, cả tổ chỉ chia nhau từng nắm cơm nguội và vài ngụm nước trong bi đông. Không ai than vãn. Ai cũng hiểu rằng phía sau mình là nhân dân, là bản làng, là biên cương thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong một trận đánh ác liệt, khi một đồng đội bị thương giữa khoảng trống trước trận địa, Minh không chần chừ lao ra đưa bạn về. Mảnh đạn sượt qua vai khiến máu thấm đỏ áo, nhưng anh vẫn cố dìu đồng đội vượt qua làn đạn.

Khi trở về hầm, người đồng đội nghẹn ngào:

– Sao cậu liều thế?

Minh chỉ cười:

– Đồng đội còn ở ngoài kia thì mình không thể quay lưng.

Sau nhiều ngày chiến đấu kiên cường, đơn vị của Minh vẫn giữ vững trận địa.

Mùa xuân năm ấy qua đi trong khói lửa.

Nhiều người lính mãi mãi nằm lại nơi biên cương. Có người chưa kịp nhận lá thư từ quê, có người còn dang dở lời hẹn với gia đình. Nhưng tất cả đều có chung một niềm tin: bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc là mệnh lệnh cao nhất.

Nhiều năm sau, trên những ngọn núi từng vang tiếng súng, hoa mận lại nở trắng mỗi độ xuân về. Những con đường mới mở, bản làng đông vui hơn, trẻ em ríu rít đến trường.

Mỗi mùa hoa nở, người dân nơi đây vẫn kể cho con cháu nghe về những người lính đã chiến đấu bảo vệ biên giới. Họ không mong được nhắc tên, không đòi hỏi sự báo đáp. Điều họ mong mỏi nhất là đất nước mãi mãi hòa bình.

Có người từng nói:

"Biên giới bình yên không phải tự nhiên mà có. Mỗi cột mốc, mỗi ngọn núi đều in dấu chân và sự hy sinh của biết bao người lính."

Thế hệ hôm nay lớn lên trong hòa bình càng phải biết trân trọng lịch sử, gìn giữ chủ quyền quốc gia và tiếp nối tinh thần yêu nước bằng những việc làm thiết thực: học tập tốt, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

Bởi "thời hoa lửa" không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tình yêu Tổ quốc của những người đã viết nên trang sử vẻ vang nơi biên cương phía Bắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn